Hiển thị các bài đăng có nhãn Địa danh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Địa danh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Chỉ có ở Lăng Cô...

(TTO) - Hơn 16 giờ trên tàu TN1 từ Hà Nội, chúng tôi được “đền bù” bằng bãi biển dài bất tận, đầm Lập An xanh biếc và dãy núi Bạch Mã sừng sững của Lăng Cô.

< Đi dạo trên bãi biển Lăng Cô dưới ánh hoàng hôn.

1. Chuyến đi Lăng Cô - thành viên câu lạc bộ những vịnh biển đẹp nhất thế giới được quyết định chớp nhoáng - chỉ hai ngày trước khi xuất phát. Bảy người nhất trí sẽ đi tàu chậm TN1 để tiết kiệm chi phí. Nhiều người trong nhóm có cảm giác thời gian như ngừng trôi khi lần đầu tiên ngồi toa ghế cứng, không điều hòa. Hơn 16 giờ trên tàu từ Hà Nội, chúng tôi được “đền bù” bằng bãi biển dài bất tận, đầm Lập An xanh biếc và dãy núi Bạch Mã sừng sững của Lăng Cô. Một dải bờ biển dài bất tận kéo dài từ chân đèo Hải Vân đến vịnh Chân Mây ở phía bắc hiện lên trong ánh nắng buổi sớm.

< Bãi biển Lăng Cô dài hàng chục kilômet kéo dài từ chân đèo Hải Vận tới cảng Chân Mây.

Ngay sau khi vứt hết đồ đạc ở phòng nghỉ, bảy người chúng tôi chạy ào ra biển, đắm mình dưới làn nước xanh hơn cả bầu trời và cảm nhận từng đợt sóng chồm qua mình.

< Bãi biển Lăng Cô cũng là địa điểm tập trung thuyền của ngư dân địa phương.
Dulichgo
Chỉ cần vậy thôi, tất cả những bộn bề, ồn ào và cả bụi bặm như được gột rửa sạch sẽ. Với tôi, hạnh phúc đơn giản là thả mình dập dìu theo từng con sóng, ngửa mặt để màu xanh của bầu trời choán đầy hai mắt.

< Bãi cát thoai thoải, bọt trắng xóa khiến không ai có thể cưỡng lại.

2. Nhưng Lăng Cô đâu chỉ có thế. Đi theo nhóm thì không thể tắm biển được mãi. Trên bãi hoang vắng vùng Chân Mây là nơi ở của những con còng. Chúng chạy rất nhanh và đào hang ngay trên bãi. Chúng tôi hăng hái tham gia chạy đua với lũ còng. Không dễ dàng bắt được vì chúng chui ngay vào hang khi có người xuất hiện.

< Mọi người tham gia bắt còng trên bãi biển Chân Mây.

Hì hục đào và lựa làm sao không bị kẹp bằng chiếc càng to tướng, chúng tôi cũng bắt được hơn chục con. Tuy số lượng không lớn nhưng ai nấy đều hả hê và sung sướng. Chúng tôi đem chiến lợi phẩm về rang mắm như gợi ý của người dân địa phương. Thưởng thức những chú còng tự tay bắt được, không đơn thuần là vị đậm đà của biển cả mà đó là vị say của lao động, vị chiến thắng cuộc chạy đua với loài tám chân hai càng.

< Đạp xe trên bãi biển, chạy đua với những con sóng sẽ đem lại cảm giác vô cùng thú vị.
Dulichgo
3. Thiên nhiên đã ban tặng cho Lăng Cô bãi biển dài hàng chục kilômet với bãi cát thoải và mịn màng. Sẽ thật thiếu sót nếu không đi hết chiều dài của nó. May mắn khi mượn được một chiếc xe đạp ở nơi nghỉ, không thể chần chừ tôi lao ngay ra biển, say sưa với bàn đạp trên dải cát đẹp được xếp hàng thế giới đó.

< Sau khi mặt trời khuất bóng là thời điểm của bữa tiệc lửa trại trên bãi biển.

Dưới cái ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà, những con gió biển thổi không ngừng nghỉ, tôi tiến dần từ bãi tắm Lăng Cô ở trung tâm thị trấn đến gần cảng Chân Mây. Địa hình từ thoải, bằng phẳng ở phía nam đến bãi biển gồ ghề, sóng dữ dằn hơn ở phía bắc. Tôi những tưởng mình đã lạc vào xứ sở thần tiên, nơi chỉ có mình và biển cả bao la.

< Đầm Lập An rộng gần 800ha, là nơi sinh sống của nhiều loại hải sản. Xa xa là dãy núi Bạch Mã.

Khi màn đêm buông xuống, mọi người lục đục chuẩn bị đồ đạc, củi để bắt đầu đêm lửa trại trên bãi biển.

< Câu cá trên đầm là một hoạt động thú vị.
Dulichgo
Xung quanh ánh lửa bập bùng, chúng tôi cất cao tiếng hát cùng nhau nhấp những ngụm bia địa phương và nằm dài nghe biển hát. Bữa tiệc kéo dài mãi đến tận đêm khuya trong cái chếnh choáng của men bia và gió biển.

< Bình minh trên đầm Lập An.

4. Nằm phía về tây, ngăn cách với biển đông bởi thị trấn Lăng Cô, đầm Lập An là vùng nước kín với hải sản vô cùng phong phú rộng khoảng 800ha.

< Hải Vân nhìn từ đỉnh đèo, xa xa là bãi tắm Lăng Cô.
Dulichgo
Mọi người thuê xe máy đi vòng quanh đầm vào buổi sớm. Ánh bình mình nhuộm đỏ cả một góc trời. Xa xa là những túp lều canh của người dân địa phương. Chốc chốc lại có thuyền thu những tấm lưới chứa đầy tôm, cá. Khi nước triều rút, Lập An hiện ra đúng là vùng đầm lầy đầy bùn và cây đước tua tủa rễ.

Sau hai giờ khám phá Lập An, chúng tôi men theo những khúc cua tay áo, con dốc cả mười mấy phần trăm của đèo Hải Vân.

< Cánh cung vịnh Đà Nẵng nhìn từ đỉnh đèo Hải Vân.

Ì ạch vượt qua hơn 10km đường chỉ lên không xuống, cả nhóm chạm tay vào Hải Vân Quan. Đứng trên đỉnh đèo nhìn thấy rõ bãi biển Lăng Cô trắng xóa, ngoảng mặt 180 độ là những tòa nhà cao tầng, cây cầu tráng lệ bắc qua sông Hàn và vòng cung vịnh Đà Nẵng.
Biển trời lồng lộng...

Lăng Cô thuộc địa phận huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Cách thành phố Huế 70km về phía nam và cách Đà Nẵng 30km về phía bắc. Theo dân gian, vùng đất này trước kia có rất nhiều cò nên được gọi là Làng Cò, sau này được người dân ở đây đọc trại đi là Lăng Cô. Năm 2009, Lăng Cô được gia nhập Câu lạc bộ các vịnh biển đẹp nhất thế giới (Worldbays).

Theo Lê Hồng Thái (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Trải nghiệm 2 ngày tại Phan Thiết

Đồi cát, suối tiên, những bãi biển cát trắng nước trong xanh... là hình ảnh thường thấy khi nhắc đến du lịch Phan Thiết. Nhưng ở đây còn nhiều thứ hơn thế.

< Một trong những đồi cát bay tại Mũi Né - Phan Thiết.

Khởi hành từ Sài Gòn đến Phan Thiết, bạn có thể ghé thăm Dinh Thầy Thím, mũi Kê Gà, hay dạo quanh thành phố trên chiếc xích lô… Đây là những trải nghiệm có thể gói gọn trong 2 ngày cuối tuần.

Dinh Thầy Thím

Nằm ở giữa khu rừng Bàu Cái thuộc xã Tân Tiến, Hàm Tân. Dinh Thầy Thím là khu di tích lịch sử tâm linh được nhiều người dân thập phương đến đây cúng bái, thắp hương để kính nhớ tổ tiên, tham quan danh lam thắng cảnh của núi non, biển đảo thanh bình ở vùng đất Lagi.
Dulichgo
< Khu di tích lịch sử tâm linh Dinh Thầy Thím.

Dinh Thầy Thím mang đậm lối kiến trúc độc đáo như một ngôi nhà cổ nằm lọt thỏm giữa khu rừng xanh. Ấn tượng ban đầu khi nhìn vào chính là mái ngói đỏ được mài nhọn sắc vút dựng đứng, những cặp rồng phượng như đang bảo vệ chốn thanh bình này.

Biển Đồi Dương

Biển Đồi Dương ngày đêm luôn tấp nập khách du lịch cũng như dân bản địa. Ban đêm, hầu hết du khách tập trung đến đây để dạo chơi khiến cho bãi biển luôn sống động như một trung tâm vui chơi náo nức vui nhộn.

< Lễ hội đốt lửa trại trên biển Đồi Dương.

Đặc biệt, ở đây thường xuyên tổ chức những lễ hội ca nhạc, đốt lửa trại hay các hoạt động thể thao giải trí. Đến đây, bạn cũng có thể tổ chức những bữa tiệc ăn uống ngay trên bờ biển dưới ánh đèn mờ với những đặc sản vùng biển như tôm, ghẹ, cá bò nướng… Cũng đừng quên thưởng thức món mì quảng xứ Phan, một trong những món ăn truyền thống của ẩm thực vùng biển này.

Thành phố Phan Thiết

Từ mũi Kê Gà, men theo con đường nhựa mềm mại uốn lượn ven biển với phong cảnh thơ mộng, những khu rừng phi lao phất phơ trải dọc hai bên đường, du khách sẽ đến thành phố Phan Thiết.

< Vẻ lung linh của thành phố Phan Thiết về đêm.
Dulichgo
Nằm gọn trong dòng sông Cà Ty hiền hòa, thành phố biển Phan Thiết hiện ra đầy sống động với những ánh đèn đường lung linh sắc màu chiếu sáng khắp toàn thành phố trầm mặc đầy bí ẩn lúc về đêm. Nếu bạn muốn thông thả dạo chơi quanh thành phố ngắm cảnh, phương tiện xích lô chính là lựa chọn lý tưởng nhất để khám phá phố Phan, những con đường nhộn nhịp hàng quán như Trần Hưng Đạo, Thủ Khoa Huân, Chợ Lớn, cảng cá… sẽ mang đến cho du khách trải nghiệm tuyệt vời trên chiếc xích lô đơn sơ, giản dị.

Ngắm Hải đăng Kê Gà

< Du khách đang thưởng thức những trái dừa tươi mộng nước vừa cơm.

Không quá xa lạ, nhưng hải đăng Kê Gà là nơi không nhiều người đến trong hành trình ghé Phan Thiết. Nằm cách Dinh Thầy Thím khoảng chừng 20 km, tọa lạc ngay thị trấn Hàm Thuận Nam, Bình Thuận, hải đăng Kê Gà không chỉ được biết đến là ngọn hải đăng cổ nhất Đông Nam Á với chiều cao 35 mét tính đến đỉnh ngọn cùng 200 bậc thang xoáy độc đáo in đậm dấu tích thời Pháp thuộc. Nơi đây còn nổi tiếng với bãi biển Kê Gà có màu nước xanh thẳm, bãi cát trắng mịn màng cùng phong cảnh thơ mộng.

Thuyền máy hay thúng chài là lựa chọn tốt nhất nếu bạn muốn sang đảo để tham quan ngọn hải đăng. Bạn cũng có thể tự do đi dạo vòng quanh trên đảo, đắm mình trong dòng nước biển xanh ngắt hay thưởng thức những trái dừa tươi mộng nước vừa cơm.

Theo Hoàng Thương (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!

Trên hành trình đến núi Bà Đen

Thưởng thức các món tuyệt vời, leo núi, tham quan Tòa Thánh... là những thú vui bạn khó thể bỏ lỡ khi du lịch đến núi Bà Đen.

< Toàn cảnh núi Bà Đen đang phủ mây trên đỉnh.

Với độ cao 986m so với mực nước biển, Bà Đen là ngọn núi cao nhất vùng Đông Nam Bộ và đồng thời thuộc quần thể di tích văn hoá lịch sử nổi tiếng của tỉnh Tây Ninh nên đây là một trong những điểm du lịch nổi tiếng của nước ta.
Trên hành trình đến núi Bà Đen, 5 trải nghiệm dưới đây chắc chắn sẽ khiến teen nhớ mãi đấy.

Thưởng thức món ngon

Trước hoặc sau leo núi, việc “măm măm” những đặc sản trứ danh của Tây Ninh là điều không thể chối từ bởi đây là quê hương nhiều món ngon “quên sầu” mà đôi khi teen chưa biết rõ.
Dulichgo
Có thể kể đến như: ốc xu Núi Bà, bánh canh Trảng Bàng, muối ớt tôm Tây Ninh, bánh tráng phơi sương cuốn thịt, nem bưởi hay bánh tráng me…

Tham quan Toà Thánh Tây Ninh 'độc nhất vô nhị'

Nơi đây còn có tên khác là Thánh Thất Cao Đài - được xem là thánh địa của đạo Cao Đài. Công trình này được xây dựng bằng bê-tông cốt tre với kiến trúc độc đáo, pha trộn nhiều phong cách nghệ thuật, trường phái khác nhau.

Nghe truyền thuyết núi Bà đầy thú vị

Tương truyền, Bà Đen là người con gái tên Lý Thị Thiên Hương, nhan sắc mặn mà cùng làn da ngăm ngăm như bánh ít. Là một người mộ đạo, nàng thường vượt đường xa, lên núi để lễ Phật. Một lần chẳng may gặp bọn xấu, Thiên Hương chống trả quyết liệt; nhất định không để chúng vấy bẩn thanh danh, giữ trọn đạo hạnh, nàng đành lao mình xuống vực sâu.
Dulichgo
Sinh thời, Thiên Hương hay làm việc thiện nên khi chết đi, nàng rất linh thiêng. Không những thế, Bà Đen còn mách bảo cho vua Gia Long tìm đường lánh nạn nên khi lên ngôi, ông sắc phong danh hiệu Linh Sơn Thánh Mẫu cho người con gái đoan chính năm xưa. Đến nay, núi Bà Đen trở thành một trong những quần thể đền chùa nổi tiếng và linh thiêng nhất Việt Nam.

Lên núi bằng cáp treo lâu đời nhất Việt Nam

Bên cạnh hệ thống cáp treo mới, hiện đại thì việc tham quan núi Bà Đen còn có hệ thống cáp treo được xây dựng và đưa vào khai thác từ tháng 3/1998. Đây được xác nhận là hệ thống cáp treo đầu tiên tại Việt Nam; có công suất vận chuyển khoảng 1.000 khách/h trong cabin 2 chỗ ngồi, với thời gian 15 phút/lượt lên - xuống.

Chinh phục núi bằng đường bộ

Có rất nhiều cách để leo đến đỉnh núi, thông thường, các teen đi theo 3 đường sau:

- Đường cột điện: khá dài nhưng rất dễ đi, phù hợp cho những teen chưa có kinh nghiệm leo núi hoặc không có một thể lực thực sự dẻo dai.

- Đường chùa: đường lên khá dốc và lởm chởm đá, không có cây cối nên mùa nắng thì gay gắt, mùa mưa thì trơn trượt, thậm chí tiềm ẩn nguy cơ lở đá. Cung đường này được đánh giá là khá nguy hiểm cho những teen “yếu” và chưa có kinh nghiệm leo núi nhiều.

- Đường Ma Thiên Lãnh: khó nhất – dài nhất – đẹp nhất, là những từ mà các teen có dịp trải qua sẽ dành cho. Tuy nhiên, đây là tuyến đường yêu cầu người đi phải có kinh nghiệm leo núi, sức khoẻ dẻo dai và một tinh thần vững vàng.

Làm thế nào để tránh bị lạc khi leo núi

Thời gian gần đây, sự cố 20 sinh viên lạc đường trên núi Bà Đen đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về kỹ năng sinh tồn của các bạn trẻ. Thế nên, vài tips nho nhỏ dưới đây sẽ giúp các teen thêm tự tin trong những chuyến dã ngoại/phượt/leo núi...

- Phải thật bình tĩnh.

- Xác định vị trí bằng những khu dân cư, lán trại, ánh lửa, ánh điện… hoặc tiếng động cơ tàu, xe. Nếu không có bất kỳ dấu hiệu nào của con người, hãy tìm một con suối/sông và đi theo hướng dòng chảy, cơ hội thoát khỏi khu vực nguy hiểm sẽ rất cao.
Dulichgo
- Đánh dấu đường đi đã qua bằng một vài dấu hiệu dễ nhận biết.

- Để lại lời nhắn ở vị trí bị lạc.

- Tìm kiếm thức ăn + nước. Tránh những loại nấm, cây rừng có màu sắc sặc sỡ, hương thơm nồng.

- Tìm chỗ ngủ, trú ẩn an toàn, có thể giữ nhiệt và tránh giá lạnh. Nếu tạo được lửa, đó là việc nên làm. Nếu không, hãy tìm cách mắc võng trên cây hay ngủ trên các phiến đá.

Theo Gà Con (Ione.Vnexpress)
Du lịch, GO!

Tổng hợp các cung đường núi Bà Đen

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Phố Cáo trong tôi...

(TTO) - Thời gian qua đã lâu rồi vẫn không đủ để tôi biết bữa trưa vội bên bếp củi trong một căn nhà ở ngã ba Phố Cáo ngày mưa năm ấy. Phố Cáo trong tôi là thực hay là mơ?

< Phố Cáo với những nụ cười...

Tôi dừng lại ở Phố Cáo (Đồng Văn, Hà Giang) vì tắc đường. Ngày đó, mỗi khi đội phá núi làm đường cài mìn, xe khách sẽ phải chờ chừng hơn nửa giờ mới qua được. Dốc trên, dốc dưới nhìn nhau. Bạn tôi đứng trên sườn đá điện thoại bảo hay là em cắt núi lên đây anh đợi.
Chào những người bạn đồng hành vừa kịp quen trên chiếc xe khách cà tàng xọc xạch màu vàng chanh lấm lem bụi đường, tôi đi.

< Góc bình yên Phố Cáo.

1. Balô đeo trên vai, máy ảnh lủng lẳng. Cách nhau một con dốc, một khúc cua, một sườn núi. Bóng bạn tôi như cái chấm bé xíu trên nền trời. Ôtô, xe máy ai cũng kiên nhẫn đứng hai đầu con dốc đợi nổ mìn thông xe. Chỉ có mình tôi bước thấp bước cao leo qua vách đá, bám vào đám cây rừng. Đi về phía có anh.
Dulichgo
Không phải lần đầu gặp nhau mà sao trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Nụ cười khe khẽ, mắt nhìn khe khẽ. Như là tôi sợ nắng sẽ vụt tắt, mây sẽ vội bay, gió sẽ ngừng thổi và tiếng gà gáy le te sớm mai sẽ chìm vào yên ắng. Phố Cáo của lần đầu hai trái tim gặp gỡ sao nhẹ nhàng quá đỗi gì đâu!

< Cha và con.

Bỏ lại sau lưng tiếng cười nói lao xao của nhóm công trường, tiếng cằn nhằn của vài người khách đợi chờ trong sốt ruột, Phố Cáo dang rộng vòng tay đón tôi bằng một thung lũng mênh mang gió trời, những dải núi dăng thành, con đường lộ thênh thang không một bóng xe qua.

Bằng những cổng nhà im lìm, bờ rào đá sóng sánh nắng, đám cành khô khẳng khiu in hình lên ô cửa, bất chợt giật mình bởi bóng người lại qua trên đồng, bất chợt hốt hoảng bởi tiếng khóc ré lên của một em bé nào từ góc nhà đầy bóng tối, mùi chăn màn cũ kỹ, ẩm mốc.

< Cô gái trên cánh đồng hoa màu.

Bằng mùi nắng mới tinh tươm, mùi gió lạnh quẩn quanh trên nóc nhà. Một Phố Cáo an bình níu chân tôi.
Dulichgo
2. Chúng tôi trở lại Phố Cáo vào một ngày mưa mù giăng khắp chốn. Trời đất bồng bềnh trong biển sương, núi mờ xa, cánh đồng mờ hoa, nhà trình tường chìm trong hư ảo. Đụn ra ngô sũng nước co ro, luống rau cải hoa vàng run rẩy.

Vội vã dừng xe nơi ngã ba, vội vã sà vào bếp lửa trong ngôi nhà quen thuộc đã ghé bao lần trong những năm tháng ngày xa.

< Giấc mơ trưa.

Bếp lửa nổi cạnh bếp lò lớn, hẳn là bếp hay dùng để nấu rượu, bung ngô và nhuộm vải, hẳn là bếp lò thường nấu thức ăn cho gia súc với cái chảo gang lớn đang nằm rất ngoan hiền. Chàng trai Mông thuở nọ giờ đã là ông bố của hai đứa con, vùi thêm lõi ngô vào đống lửa cúi đầu thổi một hơi dài. Ngọn lửa bùng lên hồng rực, ấm áp, reo vui, xua đi gió mưa ướt nhẹp, xua đi cơn lạnh vừa theo chân chúng tôi bước qua cái ngưỡng cửa cao vào nhà.

Bạn ngồi lại bên bậc cửa đốt một điếu thuốc lơ đãng nhìn ngã ba Phố Cáo đang bị nhấn chìm trong sương mù.

< Bữa trưa bên bếp lửa.

Bên trong căn nhà nhỏ, hai cô gái vừa cởi giày phơi tất, vừa hong ấm đôi bàn tay. Mẹ bọn trẻ ôm đứa nhỏ chuyển từ giường lại gần bên bếp lửa trong khi chồng lục can rượu cất trong xó nhà mang ra cùng mấy chiếc chén. Rượu ngô trong vắt, cay xộc, đốt cháy cổ họng và làm ấm cái bụng đang co ro vì lạnh.
Dulichgo
Chúng tôi lấy trong balô ra nắm cơm nếp vừa mua trên chợ Đồng Văn ban sáng, giờ đã trở nên lạnh cóng. Nhưng có hề gì khi được cùng nhau quây quần bên bếp củi và cùng nhau san sẻ từng nhón cơm, trong sự e dè của gia đình chủ nhà và đám lữ khách tự tin như thể chính mình mới là chủ.

< Bếp lò lớn hôm nay nấu rượu, bung ngô hay nhuộm vải?

Chúng tôi đã uống khá nhiều rượu, có thể chạm ly, có thể không, trong những câu chuyện đứt quãng và trong những khoảng lặng mỗi người tự chọn cho riêng mình. Ngọn lửa ấm áp như chiếc khăn cam của người Mông trên vai tôi. Mắt nhìn ấm áp như thể chúng ta đã thân thuộc tự bao đời.

3. Tôi không nhớ đã bao lần bước qua Phố Cáo. Ám ảnh bởi tiếng trẻ con cười trong vắt ngân nga, xe cải tiến lọc cọc trên đường dài hun hút, chiếc váy Mông xúng xính trên đồng cỏ, lá cờ đỏ sao vàng phấp phới lưng chừng trời.

< Con đường này lên Phố Cáo em đi không?

Ám ảnh bởi những nỗi buồn, những ngón tay run lên trong mùa đông, nắng cháy đỏ tàn khô mùa hạ, bờ rào đá, ly rượu cay, mối tình hoang hoải...
Và tôi biết buổi trưa ấm áp như không có trong sự thật năm ấy sẽ không bao giờ còn trở lại. Những khoảnh khắc vàng theo chân bạn đồng hành bước về phía lãng quên...

Theo Thủy Trần (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Sắc màu Phố Cáo
Phố Cáo: Lời ru trên cao nguyên

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Mường Khương - Cao Sơn cung đường 'vàng' cho các phượt thủ

(PNO) - Nằm ở khu vực Tây Bắc, Lào Cai được thiên nhiên ưu ái ban tặng cho những địa danh du lịch nổi tiếng như Sa Pa, Bắc Hà. Hay những khu chợ vùng cao được du khách nước ngoài yêu thích như Cốc Ly, Lùng Khấu Nhin, Cao Sơn.

Được sự tư vấn của anh bạn, chúng tôi quyết định" phượt" theo cung đường Lào Cai đi chợ Mường Khương vòng qua chợ Cao Sơn xuôi xuống Cốc Ly để đi thuyền sông Chảy và trở lại Lào Cai vào buổi chiều để ngắm hoàng hôn trên sông Hồng.
Nếu muốn đi phượt bằng xe của mình, bạn nên gửi xe từ Hà Nội lên Lào Cai bằng tàu hỏa và ngủ đêm trên tàu để giữ sức khỏe. Còn không bạn có thể đi xe khách giường nằm từ Hà Nội đi Lào Cai theo cao tốc Nội Bài - Lào Cai với giá vé là 250.000đ/người.

Dọc theo quốc lộ 70 từ thành phố Lào Cai đi đến khu vực bản Phiệt, chúng tôi men theo dòng sông Nậm Thi hiền hòa. Đi khoảng 16km thì rẽ trái vào quốc lộ 4D đi Mường Khương.
Dulichgo
Đường đang được nâng cấp, cải tạo nên khá xấu, tuy nhiên, được phóng xe máy trên những cung đường đèo, dốc, quanh co lưng chừng của những dãy núi cao sừng sững, để khám phá sự hùng vĩ của núi non là một trải nghiệm không bao giờ quên đối với chúng tôi.

Trên sườn núi cao, ngoài những thảm ngô vàng rực đang vào mùa thu hoạch là những khu vực trồng dứa và trồng chè của người Mông, người Dáy trải dài hai bên đường tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp nơi vùng cao Tây Bắc.

Dứa và chè là hai loại cây nông sản vừa mới được đưa vào trồng tại khu vực huyện Mường Khương nhưng đã nhanh chóng tạo nên thương hiệu nổi tiếng cho vùng đất này.

Bên cạnh dứa và chè, Mường Khương còn là xứ sở của ớt. Loại ớt ngon nổi tiếng làm nên thương hiệu “Tương ớt Mường Khương” mà bất kỳ du khách nào đặt chân tới vùng đất này cũng muốn mua về làm quà.
Dulichgo
Từ thị trấn Mường Khương, chúng tôi rẽ phải qua Nấm Lư để lên chợ phiên Lùng Khấu Nhin. Chợ được họp vào sáng thứ 5 hàng tuần bên đường tỉnh 154 với những quán hàng đơn sơ của đồng bào người Mông, người Dáy. Tuy nhiên cũng không kém phần nhộn nhịp như các phiên chợ vùng xuôi với những hoạt động mua, bán các sản vật địa phương như lúa gạo, ngô, dưa, khoai…

Rời chợ phiên Lùng Khấu Nhin chúng tôi tiếp tục vượt qua những con dốc quanh co, vắt vẻo lưng chừng núi để đến với Cao Sơn quanh năm mây mù bao phủ ở độ cao 1400m so với mặt nước biển. Dải đất cao nguyên này còn bảo tồn được nhiều rừng già với các loại cây gỗ, cây thuốc quý. Sự đa dạng sinh học cùng với sự phân bố phong phú hệ thống hang động sông suối đã tạo cho Cao Sơn một vẻ đẹp thiên nhiên say đắm với những hàng sa mộc thẳng tắp trên triền núi cao hai bên đường.

Tạm biệt Cao Sơn sau bữa trưa nhẹ nhàng, chúng tôi đổ đèo xuống Cốc Ly để thăm đập thủy điện Cốc Ly và đi thuyền trên sông Chảy. Đoạn đường dài hơn 30km ghập ghềnh với ổ gà, ổ voi đã tôi luyện thêm cho chúng tôi khả năng lái xe điêu luyện trên các cung đường "phượt" về sau.

Đón chúng tôi tại chân cầu Cốc Ly là anh chàng người Mông Hoa tên A Páo với kinh nghiệm 10 năm đưa đón khách du lịch tham quan trên dòng sông Chảy.
Dulichgo
Bằng giọng lơ lớ của người Mông nói tiếng Kinh anh bảo; trước đây khi chưa có đập thủy điện Cốc Ly thì anh thường xuyên đưa đón khách tham quan, vì dòng sông lúc nào cũng đủ nước để đi thuyền nhất là vào những ngày chợ phiên như chợ Cốc Ly vào thứ Ba, chợ Cán Cấu vào thứ Bảy hay chợ Bắc Hà vào Chủ nhật hàng tuần. Còn bây giờ anh cũng không biết khi nào là thủy điện xả nước nên du khách phải liên hệ trước với nhà thuyền để xem có đủ nước để đi thuyền hay không.

Xuôi thuyền dọc theo sông Chảy, chúng tôi thả hồn bay theo dòng nước trong vắt, mát lạnh. Hai bên bờ là những dãy núi cao vút, xanh thẫm giữa lưng trời, làm bao nhiêu mệt mỏi trên quãng đường xa từ Lào Cai đến đây bỗng nhiên tan biến. Tôi tự nhủ nếu có cơ hội tôi sẽ "phượt" lại cung đường này vào một ngày gần nhất.

Theo Mai Tiến Đoàn (Báo Phụ Nữ)
Du lịch, GO!

Mường Khương - nét đẹp hoang sơ.
Cao Sơn mùa xuân

Cẩm nang du lịch An Giang

Nằm ở miền Tây Nam Bộ, vừa có vùng sông nước mênh mang, vừa có núi non kỳ vĩ lại giáp biên giới Campuchia, An Giang là một điểm đến thú vị mùa nước nổi. Nói đến du lịch Miền Tây thì bạn không thể bỏ qua An Giang, nơi còn được biết đến với cái tên miền đất Bảy Núi - quê hương Thất Sơn.

1. Thời gian thích hợp du lịch An Giang

Ai cũng cho rằng nên đi du lịch An Giang mùa nước nổi từ tháng 7 đến tháng 10 âm lịch. Trong khi mùa lũ ở miền Bắc và miền Trung đem đến cho người dân nhiều tai ương và bất trắc, mùa lũ ở miền Tây Nam bộ được các cư dân ở đây nóng lòng mong đợi. Mùa nước nổi đem tôm cá về cho những bữa cơm của người dân, đem phù sa về cho ruộng đồng, không những thế còn đem lại những cảnh sắc tuyệt vời làm ngơ ngẩn lòng du khách.

2. Di chuyển

Nếu bạn đi xe khách, từ Sài Gòn bạn chọn mua vé đi Long Xuyên hoặc Châu Đốc ở bến xe miền Tây với giá vé từ 150.000 đến 300.000 VNĐ. Khi tới 2 địa điểm trên bạn có thể đi tiếp bằng taxi hoặc thuê xe máy để đi đến các điểm du lịch.

Nếu chạy xe máy, theo hướng từ Sài Gòn – Châu Đốc như sau: Theo quốc lộ 1 đến ngã 3 An Thái Trung (chợ An Hữu) – rẽ phải về Cao Lãnh – qua phà Cao Lãnh theo bờ sông Tiền đến Chợ Mới – qua phà Hậu Giang cập bờ sông Hậu – đến phà Năng Gù – chạy theo quốc lộ 91 khoảng 30km là tới núi Sam. (Toàn bộ hành trình khoảng 220km).
Dulichgo
Từ Hà Nội di chuyển tới An Giang các bạn có thể đi máy bay của các hãng Vietnam Airlines, Vietjet Air, Jetstar…tới Sài Gòn rồi di chuyển theo lộ trình trên như đã nói bên trên. Bạn cũng có thể đi xe khách tới Sài Gòn, tuy nhiên sẽ mất rất nhiều thời gian và sẽ vất vả hơn.

3. Các địa điểm đẹp cho bạn du lịch An Giang:

An Giang có 2 khu đô thị đông dân cư đó là thị xã Châu Đốc và thành phố Long Xuyên, từ đây bạn có thể di chuyển đến các địa điểm du lịch nổi tiếng trong vùng một cách dễ dàng.

Thành phố Châu Đốc có Núi Sam (Vĩnh Tế Sơn), từ đỉnh núi có thể nhìn toàn cảnh Châu Đốc và Kênh Vĩnh Tế. Trên và quanh núi Sam có rất nhiều chùa và miếu, trong đó nổi tiếng nhất là Miếu Bà chúa Xứ, Chùa Tây An, lăng Thoại Ngọc Hầu, Chùa Phước Điền... Đặc biệt, từ Châu Đốc, bạn có thể tham quan địa điểm du lịch nổi tiếng trong vùng đó là rừng tràm Trà Sư.

Trải nghiệm ở rừng tràm Trà Sư – đặc trưng miền sông nước An Giang: Rừng tràm Trà Sư thuộc huyện Tịnh Biên, có diện tích khoảng 850 ha với hệ sinh thái phong phú, là biểu trưng cho vẻ đẹp mùa nước nổi An Giang. Trải nghiệm đi thuyền giữa thảm bèo xanh ngút ngàn, len lỏi trong các ngóc ngách của rừng tràm, nghe tiếng chim chóc đùa giỡn trên tán tràm sẽ rất khó quên. Vé tham quan là 45.000 đồng/ người.

Chợ Châu Đốc được xem như “vương quốc mắm” với rất nhiều sạp bán mắm và khô đủ loại. Nếu là lần đầu tiên về miền Tây, đừng bỏ qua chợ Châu Đốc với những trải nghiệm thú vị về cuộc sống của người dân vùng nước nổi. Đặc sản ở đây chính là Mắm bà giáo thảo : 7777777 (7 số 7) hoặc 55555 (5 số 5).
Dulichgo
Bùng Bình Thiên (cách Châu Đốc 25 km) một hồ nước ngọt mênh mông, trong xanh nằm cặp với sông Bình Di (một nhánh của sông Hậu) thuộc huyện An Phú. Búng rất đẹp vào mùa nước nổi với sắc vàng bông điên điển xen giữa sắc xanh lục bình. Xung quanh búng là ngôi làng Chăm còn vẹn nguyên những giá trị văn hóa xưa. Chợ Tịnh Biên có bán nhiều đặc sản miền Tây mùa nước nổi, một số mặt hàng của Thái Lan, Cam-pu-chia cũng được bày bán. Chợ Tịnh Biên còn mang nét giao lưu văn hóa của người Việt, người Khmer.

Thất Sơn hay còn gọi là Vùng Bảy Núi là 7 ngọn núi tiêu biểu trong 37 ngọn núi ở 2 huyện Tri Tôn và Tịnh Biên. Núi Cấm có độ cao 705 m, chiếm chu vi 28.600 m, là ngọn núi cao nhất trong Thất Sơn,  có phong cảnh đẹp. Trên núi có: Chùa Vạn Linh, chùa Phật Lớn, tượng Phật Di Lặc, Cao Đài Tự…

Cánh đồng Tà Pạ (huyện Tri Tôn) như một tấm thảm rộng lớn với những đồng lúa xanh ngắt và những hàng thốt nốt hiên ngang giữa trời xanh. Hồ Tà Pạ - dấu vết còn sót lại của khu vực khai thác đá trên đỉnh đồi mang vẻ đẹp thơ mộng, phẳng lặng như tranh thủy mặc.

Núi Cô Tô, tên Khmer là Phnom Ktô (xã Cô Tô, huyện Tri Tôn) nhìn xa giống như con chim phượng hoàng khổng lồ đang sải cánh giữa đồng bằng mênh mông.

4. Ngoài các kinh nghiệm trên, các bạn đi An Giang cũng nên chú ý một số điều nho nhỏ sau để có được một chuyến du lịch có trải nghiệm tuyệt vời:
Dulichgo
- Bạn nên mặc trang phục gọn nhẹ, thoáng mát và dễ vận động vì sẽ phải di chuyển qua lại nhiều giữa các địa điểm.

- Mang theo áo mưa, kem chống muỗi, thuốc trị côn trùng, các loại thuốc cần cho khi bị dị ứng thời tiết hoặc đồ ăn lạ. Vì An Giang là vùng sông nước việc mang theo kem chống côn trùng là rất cần thiết.

Chúc các bạn có một chuyến đi du lịch An Giang thú vị và không thể nào quên.

Theo Thúy Peach (Tin Mới)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Biển ngàn đời, chợ cũng bao đời

Khách du lịch đến Nha Trang có thể gặp những con đường mang tên Bến Cá, Hàng Cá, Bến Chợ ngay giữa lòng thành phố này. Đường Bến Cá nằm ven sông Kim Bồng xưa, gần chợ Phường Củi (nay là chợ Phương Sài); còn đường Hàng Cá và Bến Chợ nằm bên hông chợ Đầm, xưa là bờ đầm Xương Huân, đã bị lấp để xây chợ vào năm 1969.

Hơn nửa thế kỷ trước, thuyền bè đi biển về vào cập bến khá sâu trong khu vực nay là nội thành. Sông Kim Bồng bị lấp dần qua thời gian, mất đi một thủy lộ có ý nghĩa di tích lịch sử vì đó là con sông dẫn vào nơi từng là xưởng đóng thuyền của Chúa Nguyễn (nay vẫn còn con đường mang tên “Thủy Xưởng” và ngọn đồi “Trại Thủy”), cũng là nơi đã từng xảy ra những trận thư hùng giữa quân Tây Sơn và quân của Nguyễn Ánh những năm cuối thế kỷ XVIII.

Chợ cá xưa

Bến cá lớn nhất ở Nha Trang trong nhiều năm trước đây là chợ cá Xóm Bóng (cảng Cù Lao) nằm ở tả ngạn sông Cái gần cửa sông ra biển; đây là nơi tập trung lượng hải sản lớn của nhiều loại nghề đánh bắt từ ngư trường rộng lớn và là nơi “chia” hải sản lên các tỉnh Tây Nguyên. Ngoài ra còn có chợ cá Cửa Bé ở phường Vĩnh Trường, nơi tập trung những nhà thùng sản xuất nước mắm nằm ở phía Nam Nha Trang.
Dulichgo
Người dân Nha Trang (Khánh Hòa) trước đây thường dùng chữ “cá” để chỉ các thức ăn (gồm cả thịt, rau…) trong bữa cơm hàng ngày; những cư dân đầu tiên trên mảnh đất thành phố du lịch ngày nay chính là những ngư dân từ các tỉnh Nam, Ngãi, Bình, Phú tìm vào đánh bắt ngư trường mới từ khi người Khánh Hòa ‘chính gốc’ vẫn sống tập trung vùng Diên Khánh, Vĩnh Xương…

Đặc trưng của hải sản là ăn tươi và chỉ cần chế biến đơn giản với hai món nướng, hấp là tuyệt nhất. Cá nào vị nấy; tôm, mực, cua, ghẹ… không lẫn với nhau. Nếu có dịp, du khách sẽ nhận ra hương vị con tôm sú nuôi với tôm đánh bắt từ biển khác nhau rất xa. Đó chính là cái “sướng” của người vùng biển, được thưởng thức hải vị đúng chất của nó. “Tươi” là yếu tố quyết định chất lượng cao nhất, ngon nhất của mọi loài hải sản, khi món ăn phải dùng đến gia vị nghĩa là nguyên liệu đã không còn “tươi” nữa. Thậm chí, lạm dụng gia vị khi chế biến hải sản tươi sống sẽ làm giảm vị ngon của đồ biển. Ở những nơi xa biển, người ta phải dùng thêm gia vị, chế biến nhiều cách để tăng hương vị cho món ăn vì nguyên liệu hải sản không còn tươi.

Ngày trước, những chợ cá lớn dành cho các chủ vựa hoặc dân buôn chuyển hàng đi các chợ nhỏ hơn. Còn người Nha Trang có cái thú tìm đến các bãi biển, xóm chài nhỏ mua trực tiếp hải sản của các thuyền đánh bắt ven bờ vừa vào bờ.

Khi kinh tế, xã hội phát triển thì nếp sống của cư dân cùng bộ mặt đô thị và nông thôn cũng thay đổi; hạ tầng dịch vụ và sản xuất phải đi trước tạo nền tảng cho sự phát triển của xã hội. Dịch vụ hậu cần nghề cá được chú ý, đầu tư mạnh từ hơn ba mươi năm qua, nhất là khi ngư trường ven bờ cạn kiệt, ngư dân phải ra khơi với những chuyến đi biển dài đến vài ba tháng.
Dulichgo
Tuy nhiên, cùng với sự phát triển mang lại lợi ích thì đồng thời cư dân đô thị cũng phải trả giá về chất lượng môi sinh. Những cảng cá được xây dựng ngốn khá nhiều kinh phí vẫn bộc lộ những yếu kém trong việc bảo vệ môi trường và cả sự thiếu đồng bộ về kỹ thuật hạ tầng.

Chợ cá ngày nay

Năm 1999, cảng cá Hòn Rớ được xây dựng cùng lúc với việc hình thành khu dân cư này (xã Phước Đồng), đón nhận hàng trăm hộ ngư dân từ Xóm Cồn và Cồn Giữa (phường Xương Huân) và ngư dân Xóm Bóng (phường Vĩnh Thọ) di dời, đồng thời dẹp bỏ cảng cá Xóm Bóng. Đây là điểm hậu cần cho những chuyến đánh bắt xa bờ của ngư dân Nha Trang và các tỉnh lân cận, mua nhiên liệu, nước đá, nước ngọt và các dịch vụ bảo trì, sửa chữa ghe thuyền, ngư cụ. Vào những ngày cao điểm có hơn 60 tàu cá cập bến bán cá, lấy nhiên liệu, thực phẩm. Vào những ngày mưa bão, tàu bè vào trú bão dày đặc.

Hòn Rớ hiện là chợ thủy sản lớn nhất khu vực Nam Trung bộ. Nhiều vựa thủy sản túc trực thường xuyên tại cảng để mua cá đánh bắt xa bờ xuất khẩu sang Mỹ, Canada và một số nước châu Âu. Thời gian qua, hạ tầng cảng Hòn Rớ trở nên quá tải, việc chế biến hải sản ngay tại chợ không bảo đảm vệ sinh cho thực phẩm lại gây ô nhiễm môi trường khá nghiêm trọng. Trong quá trình sơ chế các loại hải sản, một lượng lớn nước thải từ chợ chảy thẳng xuống sông. Thậm chí, người ta vô tư múc nước tại chân cầu cảng này để rã đông cá ngừ đại dương mới đánh bắt về. Đó chính là nguyên nhân khiến phía đối tác mua thủy sản của Việt Nam từng có lúc từ chối nhận hàng.

Bên ngoài cảng, dọc bờ sông trong khu dân cư Hòn Rớ, những vỉa hè đầy các loại hải sản được bày ra phơi, rất mất vệ sinh. Các loại cá hố, cá đuối, mực tẩm, xương và thịt cá nhám… phơi trên vỉa hè, trải trên vỉ hoặc rải ra nền bê tông vỉa hè. Phần lớn thành phẩm hải sản khô này sẽ ra chợ Đầm và các chợ khác ở Nha Trang để bán cho du khách hoặc “xuất” lên Tây Nguyên, vào TPHCM… Những “đặc sản” khô này thường không ghi tên cơ sở sản xuất và hạn sử dụng.
Dulichgo
Ngoài Hòn Rớ, Nha Trang còn có hai chợ cá khá sầm uất là chợ Cửa Bé (Vĩnh Trường) và chợ Lương Sơn (Vĩnh Lương, cách Nha Trang hơn chục cây số về phía Bắc), có lượng ghe thuyền ra vào hàng trăm lượt vào những ngày biển đẹp, nguồn hải sản chủ yếu từ ngư trường gần bờ, ghe thuyền ra khơi buổi chiều và trở về vào sáng hôm sau.

Chợ cá Cửa Bé nằm sâu bên trong cửa sông phía tả ngạn, có tuổi đời lâu hơn nhưng quy mô nhỏ hơn Hòn Rớ. Tuy vậy, hàng ngày chợ Cửa Bé cũng đông từ 3 giờ sáng, cho đến trưa thì chợ tan. Hải sản từ hai chợ này cũng được cung cấp cho các xí nghiệp đông lạnh xuất khẩu, nhưng phần lớn được phân phối đi các tỉnh bạn và tiêu thụ tại địa phương.

Khách du lịch đến Nha Trang thường tập trung đến chợ Đầm mua hải sản khô và hàng lưu niệm, nhưng những người yêu thích chụp ảnh lại chịu khó dậy sớm đến hai cảng cá Cửa Bé và Lương Sơn đón xem cảnh thuyền về bến lúc bình minh, thời gian thích hợp có mặt tại chỗ từ 5 giờ đến 7 giờ sáng, thuyền lần lượt vào cập bến, rỗi nước, rỗi bờ thi nhau mua cá, mực, tôm, cua tươi rói… cảnh tượng sinh hoạt nhộn nhịp, rộn ràng.

Trễ hơn, khoảng 6 giờ đến 8 giờ sáng, người Nha Trang thường ghé vào những điểm cập bờ của những chiếc thuyền nhỏ tấp vào bãi tắm gần Hòn Chồng hoặc chợ cá buổi chiều ở xóm Ba Làng, Đồng Đế để mua những thứ đánh bắt ven bờ của các thuyền nhỏ. Có lẽ không có gì ngon hơn khi mua được vài ký ghẹ, mực hay tôm sú biển còn sống về đưa ngay lên bàn ăn gia đình.

Theo Tư Miền Biển (Sàigòn Tiếp Thị)
Du lịch, GO!