Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Chỉ có ở Lăng Cô...

(TTO) - Hơn 16 giờ trên tàu TN1 từ Hà Nội, chúng tôi được “đền bù” bằng bãi biển dài bất tận, đầm Lập An xanh biếc và dãy núi Bạch Mã sừng sững của Lăng Cô.

< Đi dạo trên bãi biển Lăng Cô dưới ánh hoàng hôn.

1. Chuyến đi Lăng Cô - thành viên câu lạc bộ những vịnh biển đẹp nhất thế giới được quyết định chớp nhoáng - chỉ hai ngày trước khi xuất phát. Bảy người nhất trí sẽ đi tàu chậm TN1 để tiết kiệm chi phí. Nhiều người trong nhóm có cảm giác thời gian như ngừng trôi khi lần đầu tiên ngồi toa ghế cứng, không điều hòa. Hơn 16 giờ trên tàu từ Hà Nội, chúng tôi được “đền bù” bằng bãi biển dài bất tận, đầm Lập An xanh biếc và dãy núi Bạch Mã sừng sững của Lăng Cô. Một dải bờ biển dài bất tận kéo dài từ chân đèo Hải Vân đến vịnh Chân Mây ở phía bắc hiện lên trong ánh nắng buổi sớm.

< Bãi biển Lăng Cô dài hàng chục kilômet kéo dài từ chân đèo Hải Vận tới cảng Chân Mây.

Ngay sau khi vứt hết đồ đạc ở phòng nghỉ, bảy người chúng tôi chạy ào ra biển, đắm mình dưới làn nước xanh hơn cả bầu trời và cảm nhận từng đợt sóng chồm qua mình.

< Bãi biển Lăng Cô cũng là địa điểm tập trung thuyền của ngư dân địa phương.
Dulichgo
Chỉ cần vậy thôi, tất cả những bộn bề, ồn ào và cả bụi bặm như được gột rửa sạch sẽ. Với tôi, hạnh phúc đơn giản là thả mình dập dìu theo từng con sóng, ngửa mặt để màu xanh của bầu trời choán đầy hai mắt.

< Bãi cát thoai thoải, bọt trắng xóa khiến không ai có thể cưỡng lại.

2. Nhưng Lăng Cô đâu chỉ có thế. Đi theo nhóm thì không thể tắm biển được mãi. Trên bãi hoang vắng vùng Chân Mây là nơi ở của những con còng. Chúng chạy rất nhanh và đào hang ngay trên bãi. Chúng tôi hăng hái tham gia chạy đua với lũ còng. Không dễ dàng bắt được vì chúng chui ngay vào hang khi có người xuất hiện.

< Mọi người tham gia bắt còng trên bãi biển Chân Mây.

Hì hục đào và lựa làm sao không bị kẹp bằng chiếc càng to tướng, chúng tôi cũng bắt được hơn chục con. Tuy số lượng không lớn nhưng ai nấy đều hả hê và sung sướng. Chúng tôi đem chiến lợi phẩm về rang mắm như gợi ý của người dân địa phương. Thưởng thức những chú còng tự tay bắt được, không đơn thuần là vị đậm đà của biển cả mà đó là vị say của lao động, vị chiến thắng cuộc chạy đua với loài tám chân hai càng.

< Đạp xe trên bãi biển, chạy đua với những con sóng sẽ đem lại cảm giác vô cùng thú vị.
Dulichgo
3. Thiên nhiên đã ban tặng cho Lăng Cô bãi biển dài hàng chục kilômet với bãi cát thoải và mịn màng. Sẽ thật thiếu sót nếu không đi hết chiều dài của nó. May mắn khi mượn được một chiếc xe đạp ở nơi nghỉ, không thể chần chừ tôi lao ngay ra biển, say sưa với bàn đạp trên dải cát đẹp được xếp hàng thế giới đó.

< Sau khi mặt trời khuất bóng là thời điểm của bữa tiệc lửa trại trên bãi biển.

Dưới cái ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà, những con gió biển thổi không ngừng nghỉ, tôi tiến dần từ bãi tắm Lăng Cô ở trung tâm thị trấn đến gần cảng Chân Mây. Địa hình từ thoải, bằng phẳng ở phía nam đến bãi biển gồ ghề, sóng dữ dằn hơn ở phía bắc. Tôi những tưởng mình đã lạc vào xứ sở thần tiên, nơi chỉ có mình và biển cả bao la.

< Đầm Lập An rộng gần 800ha, là nơi sinh sống của nhiều loại hải sản. Xa xa là dãy núi Bạch Mã.

Khi màn đêm buông xuống, mọi người lục đục chuẩn bị đồ đạc, củi để bắt đầu đêm lửa trại trên bãi biển.

< Câu cá trên đầm là một hoạt động thú vị.
Dulichgo
Xung quanh ánh lửa bập bùng, chúng tôi cất cao tiếng hát cùng nhau nhấp những ngụm bia địa phương và nằm dài nghe biển hát. Bữa tiệc kéo dài mãi đến tận đêm khuya trong cái chếnh choáng của men bia và gió biển.

< Bình minh trên đầm Lập An.

4. Nằm phía về tây, ngăn cách với biển đông bởi thị trấn Lăng Cô, đầm Lập An là vùng nước kín với hải sản vô cùng phong phú rộng khoảng 800ha.

< Hải Vân nhìn từ đỉnh đèo, xa xa là bãi tắm Lăng Cô.
Dulichgo
Mọi người thuê xe máy đi vòng quanh đầm vào buổi sớm. Ánh bình mình nhuộm đỏ cả một góc trời. Xa xa là những túp lều canh của người dân địa phương. Chốc chốc lại có thuyền thu những tấm lưới chứa đầy tôm, cá. Khi nước triều rút, Lập An hiện ra đúng là vùng đầm lầy đầy bùn và cây đước tua tủa rễ.

Sau hai giờ khám phá Lập An, chúng tôi men theo những khúc cua tay áo, con dốc cả mười mấy phần trăm của đèo Hải Vân.

< Cánh cung vịnh Đà Nẵng nhìn từ đỉnh đèo Hải Vân.

Ì ạch vượt qua hơn 10km đường chỉ lên không xuống, cả nhóm chạm tay vào Hải Vân Quan. Đứng trên đỉnh đèo nhìn thấy rõ bãi biển Lăng Cô trắng xóa, ngoảng mặt 180 độ là những tòa nhà cao tầng, cây cầu tráng lệ bắc qua sông Hàn và vòng cung vịnh Đà Nẵng.
Biển trời lồng lộng...

Lăng Cô thuộc địa phận huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Cách thành phố Huế 70km về phía nam và cách Đà Nẵng 30km về phía bắc. Theo dân gian, vùng đất này trước kia có rất nhiều cò nên được gọi là Làng Cò, sau này được người dân ở đây đọc trại đi là Lăng Cô. Năm 2009, Lăng Cô được gia nhập Câu lạc bộ các vịnh biển đẹp nhất thế giới (Worldbays).

Theo Lê Hồng Thái (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Phố Cáo trong tôi...

(TTO) - Thời gian qua đã lâu rồi vẫn không đủ để tôi biết bữa trưa vội bên bếp củi trong một căn nhà ở ngã ba Phố Cáo ngày mưa năm ấy. Phố Cáo trong tôi là thực hay là mơ?

< Phố Cáo với những nụ cười...

Tôi dừng lại ở Phố Cáo (Đồng Văn, Hà Giang) vì tắc đường. Ngày đó, mỗi khi đội phá núi làm đường cài mìn, xe khách sẽ phải chờ chừng hơn nửa giờ mới qua được. Dốc trên, dốc dưới nhìn nhau. Bạn tôi đứng trên sườn đá điện thoại bảo hay là em cắt núi lên đây anh đợi.
Chào những người bạn đồng hành vừa kịp quen trên chiếc xe khách cà tàng xọc xạch màu vàng chanh lấm lem bụi đường, tôi đi.

< Góc bình yên Phố Cáo.

1. Balô đeo trên vai, máy ảnh lủng lẳng. Cách nhau một con dốc, một khúc cua, một sườn núi. Bóng bạn tôi như cái chấm bé xíu trên nền trời. Ôtô, xe máy ai cũng kiên nhẫn đứng hai đầu con dốc đợi nổ mìn thông xe. Chỉ có mình tôi bước thấp bước cao leo qua vách đá, bám vào đám cây rừng. Đi về phía có anh.
Dulichgo
Không phải lần đầu gặp nhau mà sao trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Nụ cười khe khẽ, mắt nhìn khe khẽ. Như là tôi sợ nắng sẽ vụt tắt, mây sẽ vội bay, gió sẽ ngừng thổi và tiếng gà gáy le te sớm mai sẽ chìm vào yên ắng. Phố Cáo của lần đầu hai trái tim gặp gỡ sao nhẹ nhàng quá đỗi gì đâu!

< Cha và con.

Bỏ lại sau lưng tiếng cười nói lao xao của nhóm công trường, tiếng cằn nhằn của vài người khách đợi chờ trong sốt ruột, Phố Cáo dang rộng vòng tay đón tôi bằng một thung lũng mênh mang gió trời, những dải núi dăng thành, con đường lộ thênh thang không một bóng xe qua.

Bằng những cổng nhà im lìm, bờ rào đá sóng sánh nắng, đám cành khô khẳng khiu in hình lên ô cửa, bất chợt giật mình bởi bóng người lại qua trên đồng, bất chợt hốt hoảng bởi tiếng khóc ré lên của một em bé nào từ góc nhà đầy bóng tối, mùi chăn màn cũ kỹ, ẩm mốc.

< Cô gái trên cánh đồng hoa màu.

Bằng mùi nắng mới tinh tươm, mùi gió lạnh quẩn quanh trên nóc nhà. Một Phố Cáo an bình níu chân tôi.
Dulichgo
2. Chúng tôi trở lại Phố Cáo vào một ngày mưa mù giăng khắp chốn. Trời đất bồng bềnh trong biển sương, núi mờ xa, cánh đồng mờ hoa, nhà trình tường chìm trong hư ảo. Đụn ra ngô sũng nước co ro, luống rau cải hoa vàng run rẩy.

Vội vã dừng xe nơi ngã ba, vội vã sà vào bếp lửa trong ngôi nhà quen thuộc đã ghé bao lần trong những năm tháng ngày xa.

< Giấc mơ trưa.

Bếp lửa nổi cạnh bếp lò lớn, hẳn là bếp hay dùng để nấu rượu, bung ngô và nhuộm vải, hẳn là bếp lò thường nấu thức ăn cho gia súc với cái chảo gang lớn đang nằm rất ngoan hiền. Chàng trai Mông thuở nọ giờ đã là ông bố của hai đứa con, vùi thêm lõi ngô vào đống lửa cúi đầu thổi một hơi dài. Ngọn lửa bùng lên hồng rực, ấm áp, reo vui, xua đi gió mưa ướt nhẹp, xua đi cơn lạnh vừa theo chân chúng tôi bước qua cái ngưỡng cửa cao vào nhà.

Bạn ngồi lại bên bậc cửa đốt một điếu thuốc lơ đãng nhìn ngã ba Phố Cáo đang bị nhấn chìm trong sương mù.

< Bữa trưa bên bếp lửa.

Bên trong căn nhà nhỏ, hai cô gái vừa cởi giày phơi tất, vừa hong ấm đôi bàn tay. Mẹ bọn trẻ ôm đứa nhỏ chuyển từ giường lại gần bên bếp lửa trong khi chồng lục can rượu cất trong xó nhà mang ra cùng mấy chiếc chén. Rượu ngô trong vắt, cay xộc, đốt cháy cổ họng và làm ấm cái bụng đang co ro vì lạnh.
Dulichgo
Chúng tôi lấy trong balô ra nắm cơm nếp vừa mua trên chợ Đồng Văn ban sáng, giờ đã trở nên lạnh cóng. Nhưng có hề gì khi được cùng nhau quây quần bên bếp củi và cùng nhau san sẻ từng nhón cơm, trong sự e dè của gia đình chủ nhà và đám lữ khách tự tin như thể chính mình mới là chủ.

< Bếp lò lớn hôm nay nấu rượu, bung ngô hay nhuộm vải?

Chúng tôi đã uống khá nhiều rượu, có thể chạm ly, có thể không, trong những câu chuyện đứt quãng và trong những khoảng lặng mỗi người tự chọn cho riêng mình. Ngọn lửa ấm áp như chiếc khăn cam của người Mông trên vai tôi. Mắt nhìn ấm áp như thể chúng ta đã thân thuộc tự bao đời.

3. Tôi không nhớ đã bao lần bước qua Phố Cáo. Ám ảnh bởi tiếng trẻ con cười trong vắt ngân nga, xe cải tiến lọc cọc trên đường dài hun hút, chiếc váy Mông xúng xính trên đồng cỏ, lá cờ đỏ sao vàng phấp phới lưng chừng trời.

< Con đường này lên Phố Cáo em đi không?

Ám ảnh bởi những nỗi buồn, những ngón tay run lên trong mùa đông, nắng cháy đỏ tàn khô mùa hạ, bờ rào đá, ly rượu cay, mối tình hoang hoải...
Và tôi biết buổi trưa ấm áp như không có trong sự thật năm ấy sẽ không bao giờ còn trở lại. Những khoảnh khắc vàng theo chân bạn đồng hành bước về phía lãng quên...

Theo Thủy Trần (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Sắc màu Phố Cáo
Phố Cáo: Lời ru trên cao nguyên

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Mường Khương - Cao Sơn cung đường 'vàng' cho các phượt thủ

(PNO) - Nằm ở khu vực Tây Bắc, Lào Cai được thiên nhiên ưu ái ban tặng cho những địa danh du lịch nổi tiếng như Sa Pa, Bắc Hà. Hay những khu chợ vùng cao được du khách nước ngoài yêu thích như Cốc Ly, Lùng Khấu Nhin, Cao Sơn.

Được sự tư vấn của anh bạn, chúng tôi quyết định" phượt" theo cung đường Lào Cai đi chợ Mường Khương vòng qua chợ Cao Sơn xuôi xuống Cốc Ly để đi thuyền sông Chảy và trở lại Lào Cai vào buổi chiều để ngắm hoàng hôn trên sông Hồng.
Nếu muốn đi phượt bằng xe của mình, bạn nên gửi xe từ Hà Nội lên Lào Cai bằng tàu hỏa và ngủ đêm trên tàu để giữ sức khỏe. Còn không bạn có thể đi xe khách giường nằm từ Hà Nội đi Lào Cai theo cao tốc Nội Bài - Lào Cai với giá vé là 250.000đ/người.

Dọc theo quốc lộ 70 từ thành phố Lào Cai đi đến khu vực bản Phiệt, chúng tôi men theo dòng sông Nậm Thi hiền hòa. Đi khoảng 16km thì rẽ trái vào quốc lộ 4D đi Mường Khương.
Dulichgo
Đường đang được nâng cấp, cải tạo nên khá xấu, tuy nhiên, được phóng xe máy trên những cung đường đèo, dốc, quanh co lưng chừng của những dãy núi cao sừng sững, để khám phá sự hùng vĩ của núi non là một trải nghiệm không bao giờ quên đối với chúng tôi.

Trên sườn núi cao, ngoài những thảm ngô vàng rực đang vào mùa thu hoạch là những khu vực trồng dứa và trồng chè của người Mông, người Dáy trải dài hai bên đường tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp nơi vùng cao Tây Bắc.

Dứa và chè là hai loại cây nông sản vừa mới được đưa vào trồng tại khu vực huyện Mường Khương nhưng đã nhanh chóng tạo nên thương hiệu nổi tiếng cho vùng đất này.

Bên cạnh dứa và chè, Mường Khương còn là xứ sở của ớt. Loại ớt ngon nổi tiếng làm nên thương hiệu “Tương ớt Mường Khương” mà bất kỳ du khách nào đặt chân tới vùng đất này cũng muốn mua về làm quà.
Dulichgo
Từ thị trấn Mường Khương, chúng tôi rẽ phải qua Nấm Lư để lên chợ phiên Lùng Khấu Nhin. Chợ được họp vào sáng thứ 5 hàng tuần bên đường tỉnh 154 với những quán hàng đơn sơ của đồng bào người Mông, người Dáy. Tuy nhiên cũng không kém phần nhộn nhịp như các phiên chợ vùng xuôi với những hoạt động mua, bán các sản vật địa phương như lúa gạo, ngô, dưa, khoai…

Rời chợ phiên Lùng Khấu Nhin chúng tôi tiếp tục vượt qua những con dốc quanh co, vắt vẻo lưng chừng núi để đến với Cao Sơn quanh năm mây mù bao phủ ở độ cao 1400m so với mặt nước biển. Dải đất cao nguyên này còn bảo tồn được nhiều rừng già với các loại cây gỗ, cây thuốc quý. Sự đa dạng sinh học cùng với sự phân bố phong phú hệ thống hang động sông suối đã tạo cho Cao Sơn một vẻ đẹp thiên nhiên say đắm với những hàng sa mộc thẳng tắp trên triền núi cao hai bên đường.

Tạm biệt Cao Sơn sau bữa trưa nhẹ nhàng, chúng tôi đổ đèo xuống Cốc Ly để thăm đập thủy điện Cốc Ly và đi thuyền trên sông Chảy. Đoạn đường dài hơn 30km ghập ghềnh với ổ gà, ổ voi đã tôi luyện thêm cho chúng tôi khả năng lái xe điêu luyện trên các cung đường "phượt" về sau.

Đón chúng tôi tại chân cầu Cốc Ly là anh chàng người Mông Hoa tên A Páo với kinh nghiệm 10 năm đưa đón khách du lịch tham quan trên dòng sông Chảy.
Dulichgo
Bằng giọng lơ lớ của người Mông nói tiếng Kinh anh bảo; trước đây khi chưa có đập thủy điện Cốc Ly thì anh thường xuyên đưa đón khách tham quan, vì dòng sông lúc nào cũng đủ nước để đi thuyền nhất là vào những ngày chợ phiên như chợ Cốc Ly vào thứ Ba, chợ Cán Cấu vào thứ Bảy hay chợ Bắc Hà vào Chủ nhật hàng tuần. Còn bây giờ anh cũng không biết khi nào là thủy điện xả nước nên du khách phải liên hệ trước với nhà thuyền để xem có đủ nước để đi thuyền hay không.

Xuôi thuyền dọc theo sông Chảy, chúng tôi thả hồn bay theo dòng nước trong vắt, mát lạnh. Hai bên bờ là những dãy núi cao vút, xanh thẫm giữa lưng trời, làm bao nhiêu mệt mỏi trên quãng đường xa từ Lào Cai đến đây bỗng nhiên tan biến. Tôi tự nhủ nếu có cơ hội tôi sẽ "phượt" lại cung đường này vào một ngày gần nhất.

Theo Mai Tiến Đoàn (Báo Phụ Nữ)
Du lịch, GO!

Mường Khương - nét đẹp hoang sơ.
Cao Sơn mùa xuân

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Bạch Long - một ngày đồng không muối

(TTO) - Cánh đồng muối Bạch Long (Giao Thủy, Nam Định) rất nổi tiếng với dân nhiếp ảnh. Nhưng với chúng tôi, một ngày không làm muối với những cư dân mộc mạc, thân thiện đã dệt nên sợi chỉ gắn kết vô hình.

< Trên triền đê Bạch Long, phía ngoài kia là biển.

Áp thấp nhiệt đới gây mưa trên diện rộng, mưa lớn ở các tỉnh miền núi và duyên hải Bắc bộ không tránh khỏi biển động, đất trời âm u. Bến thuyền đánh cá trong đêm Giao Hải vì thế sớm mai không có gì để họp, ngoài những con thuyền lặng lẽ neo mình gần bờ kè trong làn sóng biển đỏ ngầu phù sa. Nơi đây rất gần với cửa sông Ba Lạt, nơi con sông Hồng đổ ra Biển Đông.

< Triền hoa muống biển trên đê.

1. Chúng tôi cho xe chạy chầm chậm trên con đường đê bao ven biển, hít thở không gian mặn mòi và ngai ngái sóng gió. Biển không xanh biếc và nắng cũng không đổ vàng trên rặng phi lao như những vịnh biển du lịch nổi tiếng.
Dulichgo
Đã sắp sang trưa mà trời mới hưng hửng. Ngoài biển, những căn nhà chòi nuôi ngao nằm cô độc giữa mênh mang sóng cả, vắng vẻ đến lạ lùng, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào dưới chân đê, một triền hoa muống biển tím ngát và hiếm hoi lắm mới thấy một chiếc xe đi ngược chiều.

< Bến thuyền đánh cá trong đêm Giao Hải.

Đôi chỗ lại gặp dãy kè quai đê lấn biển, chắn sóng, ngăn dòng lũ cuốn mà hẳn bà con nơi đây đã phải đổ nhiều mồ hôi và công sức để chinh phục thiên nhiên, bảo vệ cánh đồng và mùa màng trong đê, tạo dựng nên những bãi nuôi trồng hải sản rộng khắp vùng. Xe dừng lại ở bến thuyền Giao Hải. Không một bóng người.

Anh Hậu, một người dân ở Giao Xuân, giải thích với tôi “vì đây là bến thuyền chỉ đi đánh cá vào ban đêm rồi trở về khi trời tờ mờ sáng” nên anh thường gọi Giao Hải bằng cái tên rất dài “Bến thuyền đánh cá trong đêm” khiến tôi thấy lạ lùng và bị ấn tượng.

< Ngày âm u nên diêm dân không làm muối.

Đáng tiếc vì mưa bão nên tôi chưa có cơ hội được tham dự phiên chợ hải sản mỗi sớm mai với những ngư dân ăn sóng nói gió và cần mẫn ra khơi ra lộng bằng những con thuyền nhỏ của gia đình. Đành tự nhủ lòng nhất định sẽ có lần sau.

Tiếp tục “chỉ mình ta với ta” trên đê biển Bạch Long, chúng tôi bảo nhau không biết bà con trong vùng hôm nay đi đâu, làm gì mà quê nhà trở nên vắng vẻ. Xóm Vó Bè im lìm đến mức ngỡ như nghe thấy cả tiếng cá mắc lưới đang quẫy nước.

< Làng Vó Bè ở Bạch Long.

Bên này bờ lạch, nơi có con đường đi vào thị trấn không một bóng xe, nhưng căn lều chắp vá đóng cửa im ỉm, vó bè cái chìm, cái nổi trải dài hút mắt về phía xa. Bên kia bờ có ai đó vừa kéo tấm rèm che ô cửa sổ vội vã, rồi lại mở ra lén nhìn chúng tôi một cách tò mò. Không thấy chủ nhà nên lại đành bỏ lỡ cơ hội làm nông dân dân đánh cá, bỏ lỡ cơ hội được cất vó bè trong bóng chiều hôm.
Dulichgo
2. Chúng tôi tìm về cánh đồng muối Bạch Long, đúng như dự đoán hôm nay không có nắng nên cả một vùng vắng tanh vắng ngắt, những chòi nông cụ, kho muối khóa cửa lặng thinh. Rời đê biển rẽ sâu vào làng để tìm đường xuống cánh đồng làm muối nhưng càng đi càng không hiểu bằng cách nào có thể vượt qua những đầm nuôi tôm và cả một khúc sông nhỏ để sang đồng.

< Một góc sân phơi của đồng muối Bạch Long.

Đứng trên đầu ngõ một căn nhà gọi ầm lên mới được chỉ dẫn quay ngược trở lại đê, nơi đầu gốc cây bàng, ở đó sẽ có đường đi vào đồng muối. Bạch Long là xã độc canh sản xuất muối lớn nhất huyện Giao Thủy với tổng sản lượng muối hằng năm ước đạt hàng chục ngàn tấn. Dân nhiếp ảnh thường tới đây vào buổi chiều để ghi lại hình ảnh diêm dân thu hoạch muối trong ánh hoàng hôn.

Quy trình làm muối của diêm dân diễn ra trong một ngày, một ngày nhất định phải có nắng bắt đầu từ 7-8g sáng, nước chạt đã được tinh lọc bởi cát và có độ mặn hơn nước biển sẽ được trải trên sân phơi được làm từ hỗn hợp vôi và gio bếp, bốc hơi nước kết tinh thành muối hột, đến chiều thu hoạch bán liền hoặc đem cất vào kho.

< Nhưng chòi nông cụ và kho muối im lìm.

3. Chúng tôi đỗ xe trên bờ đê và vào nhà hai ông bà cụ ngay đầu con đường dẫn ra cánh đồng muối để xin được... vào chơi. Ông bà đang ăn trưa và con chó xích đầu hồi thấy người lạ sủa to gầm gào. Vừa nghe chúng tôi nói là khách du lịch, cả hai đã đồng ý cho cả nhóm mang đồ vô nhà để ăn trưa.

Trong nhiều chuyến đi các bạn tôi vẫn luôn giữ thói quen xin vào nhà dân và được cùng ăn uống, giao lưu với bà con bản địa. Và kết quả, chúng tôi luôn được cùng nhau chia sẻ những trải nghiệm thú vị tuyệt vời.

< Những khoảnh khắc ấm áp của đồng quê.

Do đã chuẩn bị một số đồ picnic để nấu bữa trưa nhanh gọn, chúng tôi lập tức dọn bếp và đồ ăn ra giữa sân nhà và hào hứng nấu nấu, nướng nướng.
Dulichgo
Thấy chúng tôi mang đi cả bếp, nồi, thìa đĩa bát đũa hai bác phì cười bảo lần sau tới đây vào luôn nhà bác, không cần chuẩn bị gì, muốn ăn hải sản thì dặn bác đi chợ sớm mua hộ, vừa tươi vừa rẻ, muốn ăn gà thì bác thịt. Nói rồi bác chỉ ra khoảng đất đầu hồi ven sông nuôi dễ tới 40 con gà đang cục ta cục tác gáy ò ó o ầm ĩ.

< Những "đầu bếp" chuẩn bị bữa trưa tại nhà dân.

4. Ăn trưa và hỏi chuyện hai bác xong, tôi rủ mấy đứa nhỏ ra đồng muối. Trời mát nên cũng dễ lang thang, chứ nếu nắng chang chang chắc không dám lê la ngang dọc. Ấn tượng của đồng muối là những căn nhà chòi hình tam giác lợp mái rơm chi chít đồng, tò mò nhìn qua lỗ khóa thì ra là kho để diêm dân trữ nông cụ hoặc trữ muối.

Bác Phương cũng đội nón ra đồng để chỉ cả nhóm biết quy trình làm muối, từ việc dẫn nước biển vào lạch, tưới nước lên sân cát, phơi cát, gom cát đưa vào bể lọc làm ra nước chạt, rồi từ nước chạt làm ra hạt muối. Vất vả, nhọc nhằn và trông chờ vào mặt trời. Mưa như ngày hôm nay là cả làng nghỉ, trong khi giá thu mua muối cũng không bõ bèn gì.

< Du khách muốn được cùng nông dân làm việc trên đồng.

Một kênh nước khá lớn nằm song song với đê biển hấp dẫn đám trẻ và đứa nào cũng muốn xuống lội bùn.
Dulichgo
Giữa dòng có một gia đình bốn người, hai vợ chồng và hai con nhỏ đang chăm chỉ vớt rong biển và phơi trên đồng. Đây chính là nguyên liệu để làm ra thạch rau câu. Tôi tìm cách bắt chuyện với hai đứa nhỏ, trêu chọc cậu bé 7 tuổi sún răng vừa cùng chị kéo cả một thuyền xốp đầy rong biển về phía bãi phơi.

< Hai chị em giúp mẹ phơi rong biển trên đồng muối.

Con trai tôi nói muốn giúp hai bác nông dân vớt rêu và phơi rêu, điều mà nhiều khách du lịch đến với miền quê biển Nam Định phải mua tour để được thực hành. Bọn trẻ làm quen với nhau rất nhanh và vừa làm, vừa nghịch trong khi chúng tôi trò chuyện với bác Phương, người hướng dân viên tận tình bất ngờ của đồng quê Bạch Long. Chiều xuống, lất phất mưa bay. Cánh đồng muối bên kia sông lặng lẽ, gia đình thạch rau câu đã đi về tự khi nào.

Tôi ngồi đong đưa cánh võng trong sân nhà người nông dân miền biển, thầm nghĩ giữa những tin tức rối ren của phồn hoa phố thị, một tấm chân tình Bạch Long nhận được lúc này thật đáng quý biết bao!

Theo Giang Nguyễn (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Mưa rừng Đà Bắc

(iHay) - Một chiều Hà Nội, khi cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi nhanh trên thành phố, chúng tôi ngược về một nơi không xa, đi đón cơn mưa ở một vùng đất khác. Vùng đất nơi tôi đến có cái tên gọi lên đã thấy hư hoặc, nên thơ: Đà Bắc.

< Hồ sông Đà xanh ngát.

Ở tít xa của tỉnh Hòa Bình, tôi chưa từng nghe đến cái tên Đà Bắc cho đến khi người bạn đồng hành của mình lên kế hoạch. Bỏ lại Hà Nội vừa rũ mình qua trận nắng nóng u mê suốt một tuần, mưa hạ đỏng đảnh rơi đều suốt hai ngày chúng tôi ở bản nhỏ êm đềm xinh đẹp nép mình bên hồ sông Đà xanh ngát.

Xuất phát muộn nên khi xe chạy qua con đường nhỏ quanh co giữa những cánh đồng ngô vàng rực đã là nhập nhoạng chiều. Qua xã Hiền Lương, trời tối hẳn, chúng tôi bật đèn xe chạy giữa những hạt mưa rơi lác đác. Con đường nhỏ gối đầu vào núi thẳm, bên trái tôi là sông Đà mênh mang uốn lượn, đâu đó bừng lên những ánh đèn sáng rực giữa lòng sông, như những ánh sao lấp lánh của một bầu trời khác.

Những lùm cây ven bờ lùi xa, chúng tôi dừng xe giữa đường, lặng ngắm màn đêm trước mặt. Đâu là bầu trời, đâu là sông xanh, dường như không còn rõ, chỉ còn những ánh sáng hư ảo lấp lóa như kim tuyến thêu trên vạt váy đen dài của cô thiếu nữ Mường.

< Khung cảnh dọc lòng hồ thuộc thôn Đá Bia, xã Tiền Phong.

Vài người bạn chúng tôi bắt gặp dọc đường đã dừng ở Hiền Lương, nhưng chúng tôi vẫn chạy thẳng đến thôn Đá Bia, xã Tiền Phong, dù đồng hồ đã chỉ gần 20 giờ. Hết đường lớn, 2 km chạy vào homestay của Đá Bia thật sự khó khăn khi bóng tối bao trùm, trận mưa vừa xong làm con đường vốn đã gập ghềnh, lởm chởm đá trở nên trơn trượt.
Dulichgo
Tôi gần như nín thở, khi sông Đà cách chúng tôi chỉ một gang tay, sẩy chân là trượt. Chẳng nói nổi sự nhẹ nhõm khi trông thấy ánh đèn sáng loang loáng và ngôi nhà sàn nho nhỏ ở trước mặt, lại còn thêm vài cô gái Mường mặc váy dài chấm gót đang sẵn sàng cho buổi diễn văn nghệ phục vụ riêng cho du khách nghỉ tại nơi này.

< Dòng sông Đà thơ mộng hòa với núi rừng làm nên những bức tranh tuyệt đẹp.

Mưa rơi nặng hạt hơn, chúng tôi ăn bữa tối muộn với vài chén rượu mật ong trong tiếng hát của các cô gái Mường. Họ hát bài dân ca nào đó bằng tiếng Mường mà tôi nghe không rõ. Thôi thì trong cái mờ ảo lãng đãng của gió núi, mưa rừng, cứ cho tôi nghĩ rằng đó là một bài hát tình yêu tha thiết, để dư âm của nó còn đọng lại sâu trong giấc ngủ mát rượi giữa căn nhà sàn vách đất, ngoài kia là mưa rơi rả rích và tiếng côn trùng ri rỉ như đang thầm thì một bản nhạc rất tình.
Đêm Đà Bắc ngọt ngào trôi qua, tôi ngỡ ngàng khi thấy ngôi nhà mình ngủ đêm qua nhìn thẳng ra lòng hồ xanh biếc. Vài người lấy xe đạp dựng sẵn ở một góc nhà khám phá con đường quanh bản, leo dốc và đổ dốc giữa hàng tre rợp bóng. 

< Chiếc mảng này vừa được chủ homestay nơi tôi ở đóng xong để du khách tự chèo ở ven bờ.

Tôi dậy muộn nên lười biếng ngồi đợi bữa sáng với khoai luộc, chuối hấp, xôi lạc, trứng rán, món nào cũng thơm phưng phức.
Dulichgo
Tôi vốn không thích chuối, nhưng vẫn ăn hết một trái chuối hấp to bằng cổ tay. Chuối chín vườn nhà, hấp lên trong chõ đồ xôi, thịt quả chắc lại vừa thơm vừa ngọt. Cầu kỳ hơn nữa là món xôi lạc, với những hạt lạc bùi ngậy đã được rang lên, giã dập, luộc qua trước khi thổi với xôi nếp nương thơm dẻo. Khách của nhà sàn, từ lạ đến quen cùng ngồi chung một mâm, thưởng thức bữa sáng trong những gợn gió mát rười rượi phả lên từ lòng hồ, trong tiếng xào xạc của lá rừng và tiếng chim ríu rít vọng lại lúc xa lúc gần.

< Đường vào suối với những bãi cỏ êm như ru.

Buổi sáng ở Đá Bia, du khách có khá nhiều lựa chọn: đạp xe đạp quanh bản, leo núi, bơi mảng, câu cá hoặc lội suối. Tôi và người đồng hành của mình bơi thuyền chừng 15 phút qua một quãng hồ để lội vào dòng suối nghe nói được đổ xuống từ một ngọn thác rất đẹp. Chẳng đi đường chính, hai chúng tôi cứ thế lội men theo dòng suối ngược lên nguồn, giữa những bãi cỏ êm ru mềm mại chuyển tiếp với tầng tầng cây bụi.

Cơn mưa rừng lác đác vài hạt, rồi bất ngờ rơi mau thành trận mưa rào. Chẳng kịp trú đi đâu, chúng tôi mặc kệ mưa, mặc kệ mình đang ướt sũng để tiếp tục đi với dòng nước dần trở nên mát lạnh dưới chân. Mưa rừng ngọt lịm, cái ngọt lịm phả vào môi, vào mắt như nhấn chìm chúng tôi giữa cái hoang dại nhưng rất đỗi dịu êm của đại ngàn.

< Bữa sáng đặc sắc với xôi lạc, chuối hấp…

Ham chơi trên đường quá nên khi vẫn đang loay hoay chưa tìm được đường tới đầu nguồn thì đã tới giờ về. Mưa đã ngớt, chúng tôi tạm hài lòng với “chiến lợi phẩm” là một chùm dâu da rừng hồng mọng hái được ở ven bờ suối. Mãi đến hôm nay, tôi mới biết hóa ra màu đỏ hồng của dâu da chứng tỏ nó còn xanh, dâu da chín sẽ ngả sang sắc trắng. Bóc lớp vỏ dày, cùi dâu da lộ ra từng múi trắng tinh căng mọng như múi măng cụt, thoảng vị chua nhè nhẹ. Tôi chẳng mấy khi ăn dâu da mua ở phố, nhưng chùm quả này lại có hương vị rất đặc biệt, có lẽ là vị của rừng chăng?
Dulichgo
Cơn mưa ngừng rơi cũng là lúc chúng tôi rời Đà Bắc trở về Hà Nội, sau vài chén rượu mật ong say chếnh choáng vì lòng hiếu khách của chủ nhà. Gần hai ngày ở huyện vùng cao xinh đẹp này...

< Và bữa trưa đẹp như bữa ăn ở nhà hàng nào đó...

Điều tôi làm nhiều nhất chỉ là hít thở đầy tràn sự thanh khiết và mát rượi của núi rừng, của mưa, của nhành hoa bưởi thoảng thơm trong đêm, là ngắm nhìn thật nhiều sắc xanh miên man chảy tràn trước mặt, xanh của lá rừng, xanh của dòng sông Đà bình yên như vẽ dọc đường đi, là lắng tai nghe tiếng mưa tí tách, tiếng gió xào xạc, tiếng chim ríu rít. Tôi chỉ là kẻ lữ khách đi kiếm tìm một chút bình yên, và vậy thôi, vậy thôi là đủ.

Huyện Đà Bắc - Hòa Bình cách Hà Nội khoảng hơn 100 km với những hoạt động sinh hoạt, văn hóa đặc sắc của người dân tộc Mường. Bạn có thể chọn hình thức trú ngụ homestay ở các xã như Hiền Lương, Tiền Phong với mức giá khoảng 40.000/người ngủ qua đêm, 60-70.000/người/bữa ăn, sau đó tham gia nhiều hoạt động giải trí thú vị như câu cá, bơi thuyền ngắm hồ, lội suối, đạp xe khám phá bản làng... Các homestay đều có treo biển dịch vụ chỉ dẫn dọc đường đi rất tiện lợi cho khách tham quan.

Theo Tịnh Tâm (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

Sơn La - lặng lẽ nơi này

(TTO) - Trong nhiều lịch trình Tây Bắc, Sơn La chưa bao giờ được chúng tôi đánh dấu là đích đến, lúc nào cũng là quãng thời gian của đêm muộn, sớm mai, để một ngày nhớ về, một Sơn La lặng lẽ nơi này đã được cất trong tim...

< Một góc nhà tù Sơn La.

Những buổi chiều không lời

Có nhiều buổi chiều như thế đã ngang qua cuộc đời, nhưng chiều trên sân bay Nà Sản im lìm và mơ mộng là buổi chiều đầu tiên mang đến cho tôi “cảm giác về Tây Bắc”. Đó là một cảm giác rất lạ lùng, nó cuốn con người ta dứt ra khỏi những âu lo muộn phiền trong cuộc sống riêng tư, nó khiến con người ta quên đi những cạnh tranh, bon chen, kèn cựa trong công việc, nó mang lại sự bình an, niềm vui âm ỉ, nỗi nhớ nhung mơ hồ.

< Một buổi chiều không lời ở Chiềng Đông.

Năm tháng qua đi với biết bao hành trình cuộc đời, nhưng màu chiều hổ phách trên đường băng um tùm cỏ dại hôm đó vẫn hiển hiện rực rỡ trong ký ức, với tiếng cười giòn tan trong trẻo của bạn đồng hành, ánh mắt ngạc nhiên đến ngờ vực của người dân địa phương khi thấy ba chiếc xe máy nhấp nhổm trên bờ ruộng, hỏi đường hướng về Sông Mã - Điện Biên Đông.

Hay buổi chiều không có hoàng hôn trên đất Chiềng Đông. Nắng tắt sớm trên những khoảng đồi lộng gió. Ở đâu sau những rậm rạp um tùm cây cỏ, có những cánh đồng trồng tỏi đã và đang làm nên thương hiệu cho nông sản đất này.

< Tỏi tía Chiềng Đông.

Chúng tôi dừng xe sà vào một lán hàng khá lớn, phía sau có mấy căn nhà quây quần. Không ít lần chạy xe trên đường 6, ngạc nhiên ngắm nhìn những lán tỏi xinh xinh cứ lùi lại dần sau lưng, nhưng trong đầu nghĩ về tỏi Lý Sơn kìa. Hôm nay, mới có dịp dừng lại, nhẩn nha ăn bắp ngô luộc, uống chén trà cũ và hỏi chuyện người Chiềng Đông.

Bà cụ người Thái tóc búi cao, đi quanh lán cầm hàng mời tôi: mua tỏi bó hay tỏi rời, còn mấy bắp ngô ăn nốt nhé, hay mua buồng chuối mới chặt sau nhà, hay mua giấm ớt về xuôi ăn dần khiến tôi bật cười. Nhiệt tình và mộc mạc, chân chất đến ngây thơ. Bà cụ đang phân tích “tỏi Chiềng Đông” khác với “tỏi Trung Quốc” cho bạn tôi. Giống tỏi ở vùng này có màu tía, củ nhỏ, nhiều nhánh, khó bóc, so với tỏi Trung Quốc hình thực đẹp, củ to, róc vỏ thì tỏi ta đúng là “bé hạt tiêu”.

< Chúng tôi đi “chấm” 21N104E - Sơn La.
Dulichgo
Tuy nhiên, tỏi ta lại có ưu điểm về hương thơm, tinh dầu, chất lượng hơn hẳn. Tỏi Chiềng Đông được tiêu thụ bởi phần lớn người dân địa phương ăn quen tỏi tía ta và khách qua đường mua làm quà, tuy giá có cao hơn nhưng đảm bảo chất lượng. Thật đấy, mua về treo bếp ăn dần!
Tôi hỏi bà, thế túm tỏi với tỏi rời thì khác nhau cái gì, bà cụ bảo, túm tỏi đẹp hơn thôi, còn ăn thì như nhau. Vài chiếc xe con đi qua chắc thấy vui dừng lại, cũng mua cho bà cụ 1-2 ký tỏi.

Tôi ngồi dưới hiên nhà, chăm chú nhìn vòi dẫn nước từ trên núi về đang đổ tràn chiếc chậu nhôm cũ, róc rách. Mấy chú gà con ríu rít đi băng qua vườn trở về chuồng. Ống điếu chơ vơ dưới nền, bên cột nhà, cạnh khay nước cáu cạnh và con chó vàng đang nằm ười lười biếng.

< Lũ nhóc bản Nà Un.

Chiều Chiềng Đông chầm chậm khuất sau đỉnh núi, sau những tầng cây lúp xúp. Tiếng những người phụ nữ Thái chuyện trò lích rích như tiếng chim, ghi thêm vào hành trang tôi một buổi chiều yên ả. Đã lâu lắm rồi, đêm nay mình sẽ ngủ lại Sơn La.

Chuyện cái chấm và giai điệu trầm bổng của những ân tình

Năm chúng tôi đi A pa chải, thì đám bạn ở nhà “tay không bắt giặc” với kiến thức về “chấm” gần như bằng không nhưng đã “đánh chiếm” cứ điểm 21N104E, trở thành nhóm đầu tiên chinh phục chấm này, tại địa phận bản Nà Un, xã Mường Sai, huyện Sông Mã, Sơn La khiến có điều gì đó “vụn vỡ’ trong mối quan hệ của nhóm đi - nhóm ở.

< Nhà tù Sơn La ngày nay là một địa điểm du lịch được nhiều người tìm đến.
Dulichgo
Một năm sau đó, chúng tôi quyết định chinh phục lại chấm 21N104E nằm giữa rừng tre trên một sườn núi giáp biên giới Việt Lào. Lần này cũng lại xảy ra chuyện khi nhóm phân hóa thành hai đội, chấm và không chấm. Không khí nặng nề bao trùm suốt chặng đường từ cửa khẩu - đồn biên phòng Chiềng Khương về thủ phủ Sơn La chỉ thực sự vỡ òa khi một trong hai nhóm đưa ra quyết định, ngày mai sẽ lại quay lên bản để “đi chấm”.

“Ấn tượng Sơn La” với “dân mê chấm” chúng tôi thuở đó thật sự là ký ức đáng nhớ nhất về miền đất ở phía tây biên giới. Giai điệu trầm bổng của những ân tình đã khắc sâu vào ký ức, một thời tuổi trẻ, nồng nhiệt, say mê, với những chuyến đi tưởng chừng như ngày mai sẽ “tới ngày hội bắn”.

< Một đoàn khách đang chăm chú nghe giới thiệu của hướng dẫn viên ở di tích Nhà tù Sơn La.

Sau này, khi phong trào “đi chấm” xẹp xuống, thì ký ức về “cái chấm Sơn La” lúc nào cũng vẹn nguyên với muôn màu của cung bậc cảm xúc hỉ nộ ái ố, mỗi khi nhắc đến lại khiến chúng tôi háo hức và ngậm ngùi.
Chấm: là một vị trí trên trái đất mà tại đó các đường kinh tuyến chẵn và vĩ tuyến chẵn giao với nhau, 21N104E có nghĩa là vĩ tuyến số 21 độ vĩ bắc cắt đường kinh tuyến 104 độ kinh đông.

Trở lại chốn này

Đó là lần đầu tiên tôi không vội vàng khi thức dậy trong một khách sạn nằm giữa lòng thành phố. Một buổi sáng mùa hè đầy nắng, trời xanh như rút ruột mà xanh, và dòng người đổ về di tích “Nhà tù Sơn La”  đang đông dần lên, ai cũng muốn có một chuyến “về nguồn”.

Hiện ra trước mắt tôi là cây đào Tô Hiệu, giản dị như vô số cây đào khác của núi rừng Tây Bắc. Cây đào đã bước vào trang sách, bước ra từ trang thơ, sống mãi trong lịch sử, lặng lẽ tỏa bóng bên dấu tích của tường gạch đổ nát, dấu tích của một thời máu lửa.

< Cây đào Tô Hiệu trong nhà tù Sơn La.

Từng đoàn người bước vào đi dọc theo tuyến đường, vừa quan sát, vừa lắng nghe lời cô hướng dẫn viên ấm áp vang lên trên loa. Thật khó có thể tưởng tượng, dù tôi đang đứng đây, giữa nhà tù chính trị nổi tiếng của thực dân Pháp những năm trước cách mạng tháng 8-1945. Hàng nghìn chiến sỹ cách mạng đã bị giam cầm và cũng chính họ đã trở thành cán bộ cốt cán của Đảng và nhà nước Việt Nam sau này.

Đoàn người vào thăm nhà tù Sơn La ngày một đông, tôi tự mình nép vào sau chấn song khe cửa đã han gỉ vì thời gian và mưa nắng. Nhắc đến đặc sản Sơn La, là nhắc tới nhà tù Sơn La.

Hôm nay, mình đã thực sự đứng giữa những bức tường loang lổ, đã tự mình có được một Sơn La trọn vẹn, tuy rằng, vùng đất ấy nằm lặng lẽ trong tim.

Theo Băng Giang (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!