Hiển thị các bài đăng có nhãn Di tích lịch sử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Di tích lịch sử. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Dinh Thống Nhất, kiến trúc độc đáo của người Việt

Được sáng tạo bởi bàn tay và ý tưởng của người Việt, Dinh Thống Nhất đã trở thành một trong những biểu tượng của TP HCM và là điểm đến yêu thích của nhiều du khách mỗi khi đặt chân đến thành phố này.

< Tổng thể công trình Dinh Thống Nhất.

Dinh Thống Nhất hay Dinh Độc Lập là một trong những công trình kiến trúc nổi tiếng ở Sài Gòn. Năm 2009, Dinh Thống Nhất được định xếp hạng là một trong 10 di tích quốc gia đặc biệt đầu tiên của cả nước. Đây là một trong những địa chỉ tham quan thú vị của TP HCM, hàng ngày đón tiếp hàng ngàn lượt khách tham quan. Ngoài ra, dinh còn là nơi đón tiếp các vị khách cấp quốc gia.

< Thảm cỏ và đài nước ở trước Dinh.

Công trình dinh được thiết kế bởi Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ - người Việt Nam đầu tiên và duy nhất đạt giải thưởng Khôi Nguyên La Mã về thể loại kiến trúc. Ông đã kết hợp hài hòa giữa nghệ thuật kiến trúc hiện đại và kiến trúc truyền thống phương Đông vào công trình.

< Bên trái là hai bức phù điêu và bên phải là những bức rèm hoa đá tăng thêm vẻ đẹp cho Dinh.
Dulichgo
Khởi công ngày 1/7/1962, khánh thành ngày 31/10/1966, Dinh Thống nhất được xây trên nền của Dinh Toàn quyền Đông Dương (còn gọi là Dinh Norodom do người Pháp thiết kế vào năm 1868). Công trình được xây dựng trong khuôn viên rộng 12 ha, diện tích sử dụng là 20.000 m2, gồm 3 tầng chính, hai gác lửng, một sân thượng và tầng hầm. Dinh có khoảng 100 phòng được trang trí theo phong cách khác nhau tùy vào công năng sử dụng.

< Phòng Đại yến, nơi tổ chức các cuộc chiêu đãi của tổng thống chính quyền trước năm 1975.

Phía trước Dinh là những thảm cỏ xanh non hình oval, chính giữa là đài phun nước, tạo nên vẻ đẹp thơ mộng cho khối công trình và màu xanh của cỏ tạo ra một cảm giác sảng khoái êm dịu cho du khách ngay khi bước vào cổng chính.
Điểm nhấn độc đáo này luôn được du khách làm vài tấm ảnh lưu niệm để lấy toàn bộ khối dinh đằng sau. Bước qua thảm cỏ là hồ nước hình bán nguyệt chạy dài theo mặt trước của đại sảnh. Trong hồ được trồng hoa súng, hoa sen gợi nên hình ảnh yên ả, tĩnh lặng như ở các ngôi đình, ngôi chùa cổ kính của Việt Nam.

< Phòng khách của tổng thống.
Dulichgo
Khi thiết kế, kiến trúc sư muốn tìm một ý nghĩa văn hóa cho công trình, nên mọi sự trang trí, xếp đặt về mặt tổng thể từ nội thất cho đến tiền diện bên ngoài đều tượng trưng cho triết lý cổ truyền, văn hóa phương Đông và cá tính của dân tộc Việt. Vẻ đẹp kiến trúc của Dinh còn được tô điểm thêm bởi những bức phù điêu và bức rèm hoa đá mang hình dáng những đốt trúc thanh tao bao trọn mặt tiền lầu hai.

< Phòng khách của Phó tổng thống.

Mỗi bức phù điêu là một tác phẩm nghệ thuật độc đáo, vừa có tác dụng trang trí vừa để nối liền các cửa sổ phía trên và phía dưới tạo thành một khối làm tăng vẻ đẹp bên ngoài. Các bức rèm hoa đá được biến cách từ bức cửa bàn khoa của các cung điện Cố đô Huế, không chỉ làm vật trang trí để tăng vẻ đẹp, những bức hoa đá còn có chức năng đón nhận và che khuất ánh sáng cùng với gió trời tự nhiên một cách hợp lý hài hòa.

< Phòng Trình Quốc thư.

Bước vào bên trong Dinh ta sẽ thấy tất cả các đường nét kiến trúc đều được phân phối một cách hợp lý, hài hòa. Trong mỗi phòng đều trưng bày các bức tranh về non sông, đất nước, con người Việt Nam hay các sự kiện lịch sử nổi tiếng của cha ông như bức “Việt Nam Quốc tổ", “Cẩm tú sơn hà”, “Vua Trần Nhân Tông dạo chơi” hay bức sơn mài “Bình Ngô Đại Cáo”. Mỗi bức tranh, mỗi vật dụng trang trí đều có ý nghĩa nhất định và làm tăng thêm vẻ đẹp thanh tao, trang nhã cho toàn bộ khối công trình.

< Cặp ngà voi được xem là lớn nhất ở Việt Nam ở phòng khách của tổng thống.
Dulichgo
Ngoài những giá trị mang tính lịch sử, Dinh Thống Nhất luôn là điểm tham quan thú vị của nhiều du khách trong và ngoài nước, đến đây du khách sẽ được dạo chơi trong một khuôn viên đầy ắp những mảng xanh mát lành, chiêm ngưỡng kiến trúc độc đáo và tìm hiểu thêm những giá trị lịch sử của dinh trong thời kỳ trước và sau 1975.

Ngoài ra du khách còn có thể mua thêm những món quà xinh xắn được khắc họa thông qua kiểu dáng, kiến trúc của dinh.

< Cầu thang được thiết kế độc đáo trong công trình dinh.


Thông tin thêm:

- Địa chỉ: 135 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1, TP Hồ Chí Minh.
- Vé vào cửa: Người lớn là 30.000 đồng, sinh viên là 15.000 đồng và học sinh là 3.000 đồng.
- Thời gian mở cửa sáng từ 7h30 – 11h00, chiều từ 13h00 – 16h00.
- Nếu đi theo đoàn du khách nên thuê hướng dẫn viên với giá 150.000 đồng/ đoàn để được hướng dẫn tham quan và diễn giải tận tình.

Theo Văn Trãi (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Sẽ xây dựng cáp treo tại Khu di tích Nhà Trần

(ANTĐ) - Bộ VH-TT&DL vừa có Công văn số 2714/BVHTTDL-DSVH gửi Sở VH-TT&DL tỉnh Quảng Ninh về việc thẩm định đầu tư xây dựng tuyến cáp treo và khu dịch vụ tại Khu di tích Nhà Trần ở Đông Triều.

Dự kiến, sẽ có 3 tuyến cáp treo được xây dựng. Trong đó, tuyến 1: Từ khu Trại Lốc lên chùa Ngọa Vân có chiều dài khoảng 2km. Ga đi tại khu Trại Lốc, ga đến cách chùa Ngọa Vân 400m; Tuyến 2: Từ chùa Hồ Thiên đến khu Bãi Bằng có chiều dài khoảng l,5km. Tuyến 3: Ga đi tại khu Đá Chồng (cách đỉnh Đá Chồng 400m và cách chùa Ngọa Vân 1,3km), ga đến tại khu Hồ Thiên (cách chùa Hồ Thiên khoảng 400m).

Bên cạnh việc thỏa thuận Dự án đầu tư xây dựng cáp treo và khu dịch vụ, Bộ VH-TT&DL cũng lưu ý một số vấn đề như: Không xây dựng công trình bát giác tại ga Ngọa Vân, ga Đá Chồng và ga Bãi Bằng. Hạn chế tối đa việc san gạt địa hình để tránh làm thay đổi cảnh quan. Bên cạnh đó tiến hành rà soát, đánh giá hiện trạng hệ thống cây xanh trong khu vực xây dựng cáp treo.
Dulichgo
Đối với các cây xanh có giá trị thì không chặt hạ và cần có phương án bảo vệ, di dời. Được công nhận là Di tích Quốc gia đặc biệt, quần thể khu di tích nhà Trần ở Đông Triều bao gồm 14 điểm di tích như: Đền An Sinh, lăng Tư Phúc, Thái Lăng, Mục Lăng, Ngải Sơn Lăng, chùa Tuyết, chùa Ngọa Vân, chùa Quỳnh Lâm...
Đây là một trong những vùng ẩn tích chứa nhiều di sản văn hóa đặc sắc của thời Trần.

Theo An Ninh Thủ Đô
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

Sơn La - lặng lẽ nơi này

(TTO) - Trong nhiều lịch trình Tây Bắc, Sơn La chưa bao giờ được chúng tôi đánh dấu là đích đến, lúc nào cũng là quãng thời gian của đêm muộn, sớm mai, để một ngày nhớ về, một Sơn La lặng lẽ nơi này đã được cất trong tim...

< Một góc nhà tù Sơn La.

Những buổi chiều không lời

Có nhiều buổi chiều như thế đã ngang qua cuộc đời, nhưng chiều trên sân bay Nà Sản im lìm và mơ mộng là buổi chiều đầu tiên mang đến cho tôi “cảm giác về Tây Bắc”. Đó là một cảm giác rất lạ lùng, nó cuốn con người ta dứt ra khỏi những âu lo muộn phiền trong cuộc sống riêng tư, nó khiến con người ta quên đi những cạnh tranh, bon chen, kèn cựa trong công việc, nó mang lại sự bình an, niềm vui âm ỉ, nỗi nhớ nhung mơ hồ.

< Một buổi chiều không lời ở Chiềng Đông.

Năm tháng qua đi với biết bao hành trình cuộc đời, nhưng màu chiều hổ phách trên đường băng um tùm cỏ dại hôm đó vẫn hiển hiện rực rỡ trong ký ức, với tiếng cười giòn tan trong trẻo của bạn đồng hành, ánh mắt ngạc nhiên đến ngờ vực của người dân địa phương khi thấy ba chiếc xe máy nhấp nhổm trên bờ ruộng, hỏi đường hướng về Sông Mã - Điện Biên Đông.

Hay buổi chiều không có hoàng hôn trên đất Chiềng Đông. Nắng tắt sớm trên những khoảng đồi lộng gió. Ở đâu sau những rậm rạp um tùm cây cỏ, có những cánh đồng trồng tỏi đã và đang làm nên thương hiệu cho nông sản đất này.

< Tỏi tía Chiềng Đông.

Chúng tôi dừng xe sà vào một lán hàng khá lớn, phía sau có mấy căn nhà quây quần. Không ít lần chạy xe trên đường 6, ngạc nhiên ngắm nhìn những lán tỏi xinh xinh cứ lùi lại dần sau lưng, nhưng trong đầu nghĩ về tỏi Lý Sơn kìa. Hôm nay, mới có dịp dừng lại, nhẩn nha ăn bắp ngô luộc, uống chén trà cũ và hỏi chuyện người Chiềng Đông.

Bà cụ người Thái tóc búi cao, đi quanh lán cầm hàng mời tôi: mua tỏi bó hay tỏi rời, còn mấy bắp ngô ăn nốt nhé, hay mua buồng chuối mới chặt sau nhà, hay mua giấm ớt về xuôi ăn dần khiến tôi bật cười. Nhiệt tình và mộc mạc, chân chất đến ngây thơ. Bà cụ đang phân tích “tỏi Chiềng Đông” khác với “tỏi Trung Quốc” cho bạn tôi. Giống tỏi ở vùng này có màu tía, củ nhỏ, nhiều nhánh, khó bóc, so với tỏi Trung Quốc hình thực đẹp, củ to, róc vỏ thì tỏi ta đúng là “bé hạt tiêu”.

< Chúng tôi đi “chấm” 21N104E - Sơn La.
Dulichgo
Tuy nhiên, tỏi ta lại có ưu điểm về hương thơm, tinh dầu, chất lượng hơn hẳn. Tỏi Chiềng Đông được tiêu thụ bởi phần lớn người dân địa phương ăn quen tỏi tía ta và khách qua đường mua làm quà, tuy giá có cao hơn nhưng đảm bảo chất lượng. Thật đấy, mua về treo bếp ăn dần!
Tôi hỏi bà, thế túm tỏi với tỏi rời thì khác nhau cái gì, bà cụ bảo, túm tỏi đẹp hơn thôi, còn ăn thì như nhau. Vài chiếc xe con đi qua chắc thấy vui dừng lại, cũng mua cho bà cụ 1-2 ký tỏi.

Tôi ngồi dưới hiên nhà, chăm chú nhìn vòi dẫn nước từ trên núi về đang đổ tràn chiếc chậu nhôm cũ, róc rách. Mấy chú gà con ríu rít đi băng qua vườn trở về chuồng. Ống điếu chơ vơ dưới nền, bên cột nhà, cạnh khay nước cáu cạnh và con chó vàng đang nằm ười lười biếng.

< Lũ nhóc bản Nà Un.

Chiều Chiềng Đông chầm chậm khuất sau đỉnh núi, sau những tầng cây lúp xúp. Tiếng những người phụ nữ Thái chuyện trò lích rích như tiếng chim, ghi thêm vào hành trang tôi một buổi chiều yên ả. Đã lâu lắm rồi, đêm nay mình sẽ ngủ lại Sơn La.

Chuyện cái chấm và giai điệu trầm bổng của những ân tình

Năm chúng tôi đi A pa chải, thì đám bạn ở nhà “tay không bắt giặc” với kiến thức về “chấm” gần như bằng không nhưng đã “đánh chiếm” cứ điểm 21N104E, trở thành nhóm đầu tiên chinh phục chấm này, tại địa phận bản Nà Un, xã Mường Sai, huyện Sông Mã, Sơn La khiến có điều gì đó “vụn vỡ’ trong mối quan hệ của nhóm đi - nhóm ở.

< Nhà tù Sơn La ngày nay là một địa điểm du lịch được nhiều người tìm đến.
Dulichgo
Một năm sau đó, chúng tôi quyết định chinh phục lại chấm 21N104E nằm giữa rừng tre trên một sườn núi giáp biên giới Việt Lào. Lần này cũng lại xảy ra chuyện khi nhóm phân hóa thành hai đội, chấm và không chấm. Không khí nặng nề bao trùm suốt chặng đường từ cửa khẩu - đồn biên phòng Chiềng Khương về thủ phủ Sơn La chỉ thực sự vỡ òa khi một trong hai nhóm đưa ra quyết định, ngày mai sẽ lại quay lên bản để “đi chấm”.

“Ấn tượng Sơn La” với “dân mê chấm” chúng tôi thuở đó thật sự là ký ức đáng nhớ nhất về miền đất ở phía tây biên giới. Giai điệu trầm bổng của những ân tình đã khắc sâu vào ký ức, một thời tuổi trẻ, nồng nhiệt, say mê, với những chuyến đi tưởng chừng như ngày mai sẽ “tới ngày hội bắn”.

< Một đoàn khách đang chăm chú nghe giới thiệu của hướng dẫn viên ở di tích Nhà tù Sơn La.

Sau này, khi phong trào “đi chấm” xẹp xuống, thì ký ức về “cái chấm Sơn La” lúc nào cũng vẹn nguyên với muôn màu của cung bậc cảm xúc hỉ nộ ái ố, mỗi khi nhắc đến lại khiến chúng tôi háo hức và ngậm ngùi.
Chấm: là một vị trí trên trái đất mà tại đó các đường kinh tuyến chẵn và vĩ tuyến chẵn giao với nhau, 21N104E có nghĩa là vĩ tuyến số 21 độ vĩ bắc cắt đường kinh tuyến 104 độ kinh đông.

Trở lại chốn này

Đó là lần đầu tiên tôi không vội vàng khi thức dậy trong một khách sạn nằm giữa lòng thành phố. Một buổi sáng mùa hè đầy nắng, trời xanh như rút ruột mà xanh, và dòng người đổ về di tích “Nhà tù Sơn La”  đang đông dần lên, ai cũng muốn có một chuyến “về nguồn”.

Hiện ra trước mắt tôi là cây đào Tô Hiệu, giản dị như vô số cây đào khác của núi rừng Tây Bắc. Cây đào đã bước vào trang sách, bước ra từ trang thơ, sống mãi trong lịch sử, lặng lẽ tỏa bóng bên dấu tích của tường gạch đổ nát, dấu tích của một thời máu lửa.

< Cây đào Tô Hiệu trong nhà tù Sơn La.

Từng đoàn người bước vào đi dọc theo tuyến đường, vừa quan sát, vừa lắng nghe lời cô hướng dẫn viên ấm áp vang lên trên loa. Thật khó có thể tưởng tượng, dù tôi đang đứng đây, giữa nhà tù chính trị nổi tiếng của thực dân Pháp những năm trước cách mạng tháng 8-1945. Hàng nghìn chiến sỹ cách mạng đã bị giam cầm và cũng chính họ đã trở thành cán bộ cốt cán của Đảng và nhà nước Việt Nam sau này.

Đoàn người vào thăm nhà tù Sơn La ngày một đông, tôi tự mình nép vào sau chấn song khe cửa đã han gỉ vì thời gian và mưa nắng. Nhắc đến đặc sản Sơn La, là nhắc tới nhà tù Sơn La.

Hôm nay, mình đã thực sự đứng giữa những bức tường loang lổ, đã tự mình có được một Sơn La trọn vẹn, tuy rằng, vùng đất ấy nằm lặng lẽ trong tim.

Theo Băng Giang (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

Về “Đồi thịt băm” gặp những nụ cười...

(MTG) - Chứng kiến hàng ngàn người dân, du khách đổ về trong ngày hội mới thấy hết cái không khí náo nức, cởi mở của những nụ cười.

< Đồi thịt băm ở phía xa.

Đang băn khoăn không biết nghỉ lễ đi chơi đâu thì PGS.TS Trần Xuân Bình – Trưởng khoa Xã hội học, Giám đốc Trung tâm KHXH&NV, trường Đại học Khoa học Huế gợi ý rằng; ‘Trung tâm KHXH&NV đang thực hiện Dự án giúp đỡ người khuyết tật ở các dân tộc ít người do Cục Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ (USAID – US Agency for International Development) tài trợ. Ngày mai có Ngày hội Văn hóa các Dân tộc huyện A Lưới năm 2015’… 

Thật là tuyệt khi được về thăm mảnh đất nổi tiếng thời chiến tranh với Thung lũng A Sầu, Đồi Abiah năm nào! Càng thú vị hơn nữa là được chứng kiến một trong những nơi đã và đang hội tụ sự hòa giải về văn hóa sau 40 năm chiến tranh của nhiều dân tộc, cộng đồng…

A Lưới cách thành phố Huế 70 km về phía Tây, có lẽ là một trong những huyện miền núi đặc biệt nhất cả nước: Trong số 46.000 cư dân, người Pa Cô và Tà Ôi chiếm đến 77%. Ba dân tộc “ít người” còn lại là Cơ Tu, Pa Hy, Kinh thì người Kinh chỉ có 9,63%!
Dulichgo
A Lưới là huyện duy nhất có địa danh cùng tên với bộ phim về chiến tranh nổi tiếng của Hollywood, Hamburger Hill – Đồi thịt băm, tức Đồi Abiah nằm trong thung lũng A Sầu (Ashou). Trận chiến từ ngày 10 đến 20.5.1969 giữa sư đoàn Không vận 101 Mỹ và 2 tiểu đoàn quân chủ lực của ta đã được phản ánh khá chân thực – đặc biệt là lột trần sự thất bại, vô nghĩa của quân đội Mỹ khi tiến hành cuộc chiến tranh phi nghĩa ở Việt Nam. Không phải ngẫu nhiên mà trong năm 2014, đã có đến 70 đoàn du lịch nước ngoài – chủ yếu là người Mỹ, “trở lại chiến trường xưa”.

Cũng cần nhấn mạnh rằng Hollywood có “truyền thống” làm những bộ phim về những trận đánh mà thường là quân đội Mỹ... thất bại, để rút ra những bài học cần thiết: Khác với nhiều nước là chỉ làm phim để ca ngợi chiến thắng!

< Ba anh hùng LLVT: Từ phải sang: Hồ A Nun, Hồ Vai, Kan Lịch.

Ngày hội Văn hóa được tổ chức ngoài trời ở làng Việt Tiến, xã Hồng Kim. Sự ra đời của làng Việt Tiến khá đặc biệt: Ông Nguyễn Xuân Trường, nguyên Tổng Giám đốc Công ty Việt Tiến là cựu chiến binh đã từng có mặt ở Đồi thịt băm năm nào, năm 2008 đã ủng hộ một số tiền lớn để xây 21 ngôi nhà sàn – xi măng đầu tiên cho làng, trị giá hiện nay, chỉ tính riêng phần gỗ tốt cho mỗi căn nhà đã có giá đến hàng trăm triệu đồng!

Chứng kiến hàng ngàn người dân, du khách đổ về trong ngày hội mới thấy hết cái không khí náo nức, cởi mở của những nụ cười. Khi được hỏi chị cảm thấy gì trong ngày hôm nay, nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang Kan Lịch cười rất tươi và trả lời rằng “Kỷ niệm 40 năm mà ai cũng vui là vui nhất rồi”.

Ngày hội Văn hóa và Lễ khởi công Khu Du lịch sinh thái thác Anôr được tổ chức ngắn gọn, giản dị chứ không rườm rà như nhiều lễ hội ở miền xuôi. Ngắn gọn, mộc mạc và thực tế là thông điệp của núi rừng. Du khách được tham quan, chứng kiến trình diễn điêu khắc gỗ, dệt thổ cẩm Dzèng, đan lát mây tre và được xem cuộc thi nấu ăn giữa các dân tộc với nhiều món đặc sản như Lạp, K’leng, A ật y Boh... cũng như thưởng thức món rượu được pha chế từ cây Đoác rừng...

Cảm động nhất là khi đến thăm gian hàng trưng bày sản phẩm thủ công của Hội người mù do USAID tài trợ. A Lưới có lẽ là địa phương cấp huyện có nhiều người bị nạn nhân chiến tranh nhất nước. Hơn 10% dân số bị phơi nhiễm chất độc màu da cam (4.780 nạn nhân), trong đó có 1.494 người khuyết tật – 1/5 những người khuyết tật là người khiếm thị (350 người).
Dulichgo
Sự tình cờ do quả đất không hề méo đã cho tôi gặp lại Nguyễn Văn Duy, người mà cách đây 10 năm tôi đã chấm thi và viết bài đăng ở báo Thanh niên: Chấm thi đại học người khuyết tật. Sau khi tốt nghiệp cử nhân luật, nay Duy là Chủ tịch Hội người mù A Lưới.

PGS.TS Trần Xuân Bình cho biết Dự án của USAID có nhiều phần, nhiều công đoạn; trong đó trước mắt là hỗ trợ việc làm, vốn để tạo ra sản phẩm, tiến tới quảng bá và tìm đầu ra cho sản phẩm của người mù. Nếu thực hiện tốt và được người tiêu dùng trong nước – kể cả nước ngoài quan tâm, thì sẽ tạo nên sự đổi thay đáng kể với hàng trăm người mù nói riêng, hàng ngàn nạn nhân chiến tranh nói chung...

Ông Lê Văn Trừ (người Pa Cô), Bí thư huyện ủy huyện A Lưới cho biết thêm, nhiều năm nay, A Lưới nhận được sự quan tâm chu đáo của Trung ương, tỉnh và nhiều tổ chức nước ngoài. Chẳng hạn, chính phủ Đức đã tài trợ 71 tỷ đồng để rà phá bom mìn, Hội Cựu chiến binh TPHCM tài trợ hàng trăm triệu đồng để trồng cây xanh dọc hai bên tuyến đường Hồ Chí Minh đi qua huyện dài hơn 100km...

Chia tay A Lưới, cứ ngẫm mãi về những nụ cười trên mảnh đất đã từng là nơi ác liệt nhất,đẫm máu nhất trong chiến tranh: Sự kiện Đồi thịt băm khốc liệt với 73 lính Mỹ chết và hàng trăm bị thương tháng 5.1969 được các nhà sử học Mỹ coi là một trong những sự kiện tạo nên bước ngoặt chống chiến tranh của nhân dân Mỹ.

Người A Lưới đã phải chịu bao mất mát, hy sinh nhưng hôm nay, cứ rạng rỡ và đẹp mãi những nụ cười bởi sự bao dung, thứ tha từ nhiều phía. Nụ cười của ba anh hùng LLVT Hồ A Nun, Hồ Vai, Kan Lịch mà tôi mới gặp, dường như là câu trả lời giản dị và rõ nhất về cái màu xanh tươi mát chân chất của núi rừng...

Theo Hà Văn Thịnh (Một Thế Giới)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2015

Lăng Nội Dinh – Bảo tàng đá ngoài trời

Nằm trên một gò đồi thấp nhìn về hướng Tây, lăng Nội Dinh được xây dựng chủ yếu bằng đá xanh, đá ong, để lộ thiên và có bình đồ kiến trúc hình chữ nhật (nằm dọc). Nhìn từ xa toàn bộ khu lăng giống như một bảo tàng đá ngoài trời.

Lăng Nội Dinh ở xã Mai Trung (Hiệp Hòa) là di tích kiến trúc nghệ thuật cấp tỉnh, điển hình cho nghệ thuật điêu khắc đá cổ Việt Nam. Lăng thờ Ngô Tướng Công - võ quan triều Lê Trung Hưng có nhiều công lao với dân với nước.

Tấm bia đá dựng ở lăng niên hiệu Vĩnh Hựu thứ 4 đời vua Lê Ý Tông (1738) cho biết lai lịch và công trạng của ông khá đầy đủ: Ngô Tướng Công là người xã Cẩm Bào, tổng Cẩm Bào, huyện Hiệp Hòa, phủ Bắc Hà, trấn Kinh Bắc. Vợ là Phạm Thị Hoàn. Cha là Tiền Chánh đội trưởng giữ chức Hoài Viễn tướng quân, Tổng Binh Diêm Sự, tên thụy là Phúc Trinh. Mẹ là Đỗ Quý Thị, hiệu là Từ Bi. Ngô Tướng Công từng giữ chức Trưởng Quan Thị Đoài Cung, Thị Hầu, Ưu Hậu Ban, Kiêm Tri Thị Nội Thư, Tả Hình Phiên, Thị Cận, Thị Nội Giám, Tư Lễ Giám.
Dulichgo
Ngô Tướng Công là người tài giỏi, được tiếng thơm lưu truyền. Thời gian làm việc trong cung, hết lòng giúp việc cho vua, được nhà vua coi trọng. Có thời gian ông  được nhà vua giao cai quản Thị Binh, tham gia chính sự trong triều, lại được giao chức Phiên Lĩnh Nội Sai, tức là chức quan lo xuất nhập kho. Làm việc này ông thực thi công minh thành thực. Sau lại được giao chức Hình Phiên Xử Phạt, ông cũng làm nghiêm minh đúng lẽ.

Khi về nghỉ ở quê hương, được triều đình ban thưởng vinh hoa phú quý, ông đem chia cho toàn dân xã nên được người dân kính trọng, biết ơn. Dân xã đã tôn Ngô Tướng Công cùng phu nhân Phạm Thị Hoàn làm hậu Thần của bản xã, thờ ở đình làng và khu lăng mộ.

Lăng Nội Dinh được xây dựng trên một gò đồi thấp nhìn về hướng Tây. Không gian cảnh quan đẹp, gần hồ nước. Lăng được xây dựng chủ yếu bằng đá xanh và đá ong, để lộ thiên có bình đồ kiến trúc hình chữ nhật (nằm dọc). Nhìn từ xa, khu lăng giống như một bảo tàng đá ngoài trời. Tổng thể chia làm hai khu: Khu thờ tự và khu nhà mộ. Khu thờ tự được xem như phần trưng bày ngoại thất của một bảo tàng gồm: Đôi linh cẩu đá, cổng lăng, tượng hầu, ngựa đá, bàn đá, hương án đá, ngai thờ, nhà bia. Phía trong cổng là hai quan võ đứng hầu. Hàng tiếp theo là cặp ngựa được tạo dáng rất đẹp theo phong cách tả thực. Hai bàn đá đặt đối diện nhau trước hương án.

Tiếp đến giữa đường Thần đạo là hương án đá xanh, cạnh hình chữ nhật được làm mô phỏng theo hương án gỗ với thủ pháp nghệ thuật chạm bong kênh. Phía sau hương án là ngai thờ đá được chạm khắc trang trí rất cầu kỳ. Tay ngai chạm hình đầu rồng được cách điệu thành hình vân mây cụm và vân xoắn. Bệ ngai hình vuông với nhiều đố nổi ngang chạy chỉ nổi. Trước mộ lăng là nhà bia đứng độc lập có kiểu hình tháp, dáng long đình với mặt bằng gần hình vuông trên có chồng diêm, bốn trụ cột ở 4 góc đều khắc nổi câu đối chữ Hán, nét chữ chân phương nhưng rất sắc và đẹp như thư pháp. Bia dựng năm 1738, có nội dung ghi về lai lịch và công trạng của Ngô Tướng Công.

Khu mộ táng xây bằng đá ong, hình vuông cao 1,25m. Những khối đá ong hình chữ nhật xếp chồng lên nhau được gắn kết bằng chất kết dính trong vật liệu xây dựng truyền thống. Thời gian phong hóa các khối đá ong ngả màu nâu trầm cổ kính. Bên trong là phần mộ đất.
Dulichgo
Nghệ thuật điêu khắc tượng người hay linh thú cùng đồ thờ ở lăng Nội Dinh điển hình cho nghệ thuật điêu khắc đá cổ Việt Nam. Với những giá trị về lịch sử, văn hoá và nghệ thuật kiến trúc tiêu biểu, Lăng Nội Dinh đã tạo nên điểm nhấn về du lịch văn hoá sinh thái ở địa phương.

Lăng Nội Dinh không chỉ là nơi thờ tự của gia tộc họ Ngô mà còn là trung tâm sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng của toàn dân thôn, xã từ bao đời nay. Hàng năm vào ngày tuần rằm và ngày giỗ Ngô Tướng Công (28 - 29 tháng 9 âm lịch), gia tộc và nhân dân thôn, xã đều làm lễ thờ người có công với quê hương đất nước.

Theo thống kê, tỉnh Bắc Giang hiện có 46 lăng đá cổ, trong đó phần lớn tập trung tại huyện Hiệp Hòa với 26 lăng, Việt Yên 11, Tân Yên 5. Những lăng đá tiêu biểu như: Dinh Hương, Nội Dinh, Bầu Đá, Vân Cẩm, lăng họ Ngọ, họ Trần…
Trong đó: hàng nghìn hiện vật bằng đá có niên đại trên 300 năm, nằm rải rác tại địa bàn vẫn còn là một bí ẩn đối với giới nghiên cứu khoa học khi tìm hiểu về giá trị về lịch sử, văn hóa, mỹ thuật, kiến trúc.

Hiệp Hòa là vùng đất địa linh nhân kiệt, có những dòng họ lớn với nhiều người đỗ đạt, làm quan lại, tướng lĩnh... như họ Ngô, Ngọ, Lê, Trần, Giáp, Dương, Khổng... từng rạng danh đất Kinh Bắc một thời.
Dulichgo
Kinh Bắc (gồm Bắc Giang, Bắc Ninh) vốn có truyền thống khoa bảng, trong 73 khoa thi dưới thời nhà Lê (1554-1787), riêng Kinh Bắc có tới 199 người đỗ tiến sĩ làm quan lớn trong triều đình. Chính những vị này cuối đời về quê chọn đất xây lăng mộ làm chỗ nghỉ vĩnh hằng cho mình, cũng là nơi để dòng tộc thờ phụng.

Khi xây dựng lăng mộ cho chính mình, các chủ nhân đã đầu tư rất kỹ về nhiều mặt như phong thủy, phong cách nghệ thuật. Với những giá trị về lịch sử, văn hóa, kiến trúc nghệ thuật, hầu hết lăng mộ ở Bắc Giang đã được xếp hạng di tích cấp quốc gia. Dù vậy cho đến nay các khu lăng mộ đá này dường như vẫn bị chìm sâu trong giấc ngủ dài đã mấy trăm năm.
Tỉnh Bắc Giang hiện vẫn chưa có hướng đi cụ thể nào để quảng bá, thu hút du khách cũng như bảo vệ các di sản này.

Theo Đồng Ngọc Dưỡng (Báo Bắc Giang)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

Thánh địa Mỹ Sơn nhìn từ bầu trời

(Zing) - Khu đền tháp Mỹ Sơn nằm trong một thung lũng có đường kính khoảng 2 km, xung quanh là đồi núi. Nơi đây được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới từ năm 1999.

Thánh địa Mỹ Sơn thuộc địa phận xã Duy Phú (Duy Xuyên, Quảng Nam), cách Đà Nẵng khoảng 70 km. Khu đền tháp nằm trong một thung lũng có đường kính khoảng 2 km, xung quanh là đồi, núi. Trong mạch núi cao khoảng 100 m đến 400 m từ Đông Trường Sơn qua Mỹ Sơn đến kinh đô Trà Kiệu.

Mỹ Sơn là thánh địa Ấn Độ giáo của Vương quốc Chăm Pa. Mỗi vị vua sau khi lên ngôi đều đến Mỹ Sơn làm lễ thánh tẩy, dâng cúng lễ vật và xây dựng đền thờ.

Mỹ Sơn là điểm duy nhất của nghệ thuật Chăm có quá trình phát triển liên tục từ thế kỷ 7 đến thế kỷ 13. Vào những năm 700, vua Sambhuvarman xây dựng ngôi đền bằng những vật liệu rất bền vững, còn tồn tại đến ngày nay.

Các triều vua sau đó đều tu sửa các đền tháp cũ và xây dựng đền tháp mới để dâng lên các vị thần.

Những kiến trúc nghệ thuật, điêu khắc tinh xảo còn in dấu đậm nét tại Mỹ Sơn.

Vào năm 1885, di tích Mỹ Sơn được phát hiện bởi một toán lính Pháp. Năm 1898-1899, hai nhà nghiên cứu của Viễn thông Pháp là L.Finot và L.de Lajonquière và nhà kiến trúc sư kiêm khảo cổ học H. Parmentier đã đến đây nghiên cứu văn bia và nghệ thuật kiến trúc, điêu khắc Chăm.
Dulichgo
Những năm 1903-1904, những tài liệu cơ bản nhất về bia ký và nghệ thuật kiến trúc Mỹ Sơn được L.Finot công bố.

Những đền chính ở Mỹ Sơn thờ một bộ Linga hoặc hình tượng của thần Siva - đấng bảo hộ của các dòng vua Chăm Pa. Vị thần được tôn thờ ở Mỹ Sơn là Bhadrésvara - người sáng lập dòng vua đầu tiên của vùng Amaravati vào cuối thế kỷ 4 kết hợp với tên thần Siva, trở thành tín ngưỡng chính thờ thần - vua và tổ tiên hoàng tộc.

Đền tháp ở Mỹ Sơn được chia thành nhiều cụm, xây dựng theo cùng một nguyên tắc. Kết cấu mỗi cụm gồm có một ngôi đền thờ chính (Kalan), bao quanh bằng những ngôi tháp nhỏ hoặc công trình phụ. Ngôi đền chính tượng trưng cho núi Meru - trung tâm vũ trụ, là nơi hội tụ của thần linh và thờ thần Siva.

Các đền phụ (miếu phụ) thờ các vị thần trông coi hướng trời. Ngoài ra còn có những công trình phụ là những ngôi tháp thường có mái lợp ngói, là nơi khách hành hương sửa lễ, cất giữ đồ tế lễ. Đền thờ của người Chăm không dùng cửa sổ, chỉ các công trình tháp phụ mới có.

Trải qua biến cố, chiến tranh nhiều công trình kiến trúc cổ bị hư hỏng.
Dulichgo
Hiện tại thánh địa Mỹ Sơn thu hút rất nhiều khách du lịch trong và ngoài nước đến tham quan, khám phá. Nhiều cây cầu mới xây tại Mỹ Sơn cũng mang dáng dấp văn hóa Chăm Pa.

Theo Lê Hiếu - Mạnh Thắng (New Zing)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Thăm lại sóc BomBo, Bình Phước

(Cinet) – Là một địa danh được biết đến rộng rãi qua bài hát “Tiếng chày trên sóc BomBo” của nhạc sĩ Xuân Hồng, nhưng ít ai biết rằng sóc Bombo cũng là một địa danh du lịch hấp dẫn tại tỉnh Bình Phước.

< Giã gạo trên sóc BomBo.

Sóc BomBo thuộc xã Bình Minh, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước, Sóc được hình thành từ những năm kháng chiến chống Mỹ, sóc BomBo với tiếng chày giã gạo suốt ngày đêm để có đủ gạo nuôi quân chống giặc đã trở thành hình ảnh đẹp trong ký ức của thế hệ đi trước và là hình ảnh đầy tính nhân văn cho đến ngày nay.

Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, người dân S’tiêng của Sóc BomBo đã đóng góp sức người, sức của rất lớn cho cuộc kháng chiến trường kỳ và dai dẳng. Thông thường thì người dân Bom Bo có lệ giã gạo hằng đêm để làm lương thực cho gia đình ngày hôm sau, nhưng vào những năm địch gắt gao càn quét, quân ta thiếu lương thực phải chịu đói khát thì Sóc BomBo đã huy động già trẻ gái trai đồng lòng ngày đêm giã gạo để nuôi quân.
Dulichgo
Cũng chính từ cảm nhận cái nóng hừng hực của bếp lửa hồng và ngọn lửa yêu nước, nhạc sĩ Xuân Hồng đã viết nên “Tiếng chày trên Sóc BomBo”, bài hát đi vào huyền thoại của nền âm nhạc cách mạng Việt Nam.

< Con người hiền hòa.

"Cách mạng cần gạo nhiều để đánh Mỹ;
Sóc BomBo sẵn có cối chày đây;
Người Bom Bo sẵn có đôi bàn tay;
Với tình yêu nước và thù giặc ngày ngày"

Ngày đó, cối và chày giã gạo được làm bằng gỗ, rất thô sơ, nhưng nhờ những đôi tay rắn rỏi nhịp nhàng của đồng bào S’tiêng, Sóc BomBo đã lập nên công trạng rất lớn trong chiến thắng của cách mạng Bình Phước. Những cối với chày ngày xưa đó nay đã thành kỷ vật để tưởng nhớ về một thời quá khứ vẻ vang và oai hùng. Hàng năm vào những ngày lễ hội đặc biệt, người dân nơi đây vẫn duy trì tổ chức thi giã gạo như cách thể hiện niềm tự hào về dân tộc mình.

< Thiên nhiên tuyệt đẹp.

Chỉ cách thành phố Hồ Chí Minh khoảng 2 giờ đồng hồ chạy xe do vậy có rất nhiều phương tiện để có thể đến Bình Phước thăm sóc BomBo.
Dulichgo
Mặc dù ngày nay sóc BomBo đã thay đổi rất nhiều, tên gọi sóc BomBo cũng không còn thay vào đó là tên gọi Thôn 1 song nơi đây vẫn là điểm đến hấp dẫn với những người yêu lịch sử, yêu những điều bình dị và văn hóa của đồng bào dân tộc thiểu số S’tieng. Đến thăm sóc BomBo, du khách có thể thăm quan các nhà lưu niệm nơi trưng bày những kỷ vật của cuộc kháng chiến chống Mỹ, thưởng thức đặc sản núi rừng và tận hưởng bầu không khí trong lành tuyệt đối.

< Thác Mơ.

Bên cạnh đó nếu đã đến Sóc BomBo, du khách không nên bỏ lỡ vườn quốc gia Bù Gia Mập cách sóc không xa. Vườn quốc gia với hệ động thực vật vô cùng phong phú, thiên nhiên hoang dã và hùng vĩ là nơi thư giãn lý tưởng cho người dân Sài Gòn sau những mệt mỏi, căng thẳng thường ngày.
Dulichgo
Ngoài ra còn có núi Bà Rá, một ngọn núi nằm lẻ loi giữa miền đất bằng phẳng, tạo nên cảnh quan vô cùng đặc sắc. Kể từ khi hệ thống cáp treo lên núi Bà Rá được xây dựng thì ngày càng có nhiều du khách đến đây để được ngắm nhìn toàn cảnh tuyệt đẹp bên dưới, ngắm thị trấn Thác Mơ dịu dàng thơ mộng và hồ Thác Mơ êm đềm những ngày nắng, tung bọt trắng xoá những ngày mưa…

Tuy không phải là điểm du lịch được đầu tư lớn, cũng không có quá nhiều di tích hay chùa chiền song thăm quan sóc BomBo vẫn mang lại cho du khách những cảm nhận đẹp bởi giá trị nhân văn sâu sắc mà địa danh này đã tạo nên từ hàng chục năm trước đến nay vẫn được người dân trân trọng, giữ gìn.

Theo Lan Hương (Cinet)
Du lịch, GO!

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

Di tích lịch sử đền thờ Tây Sơn Tam kiệt

Khu điện thờ “Tây Sơn Tam kiệt” nằm trong quần thể của Bảo tàng Quang Trung, mảnh đất long bàn hổ cứ, địa linh nhân kiệt. Tại ngôi Điện, thờ ba vua và các tướng lĩnh phong trào Tây Sơn như : Bùi Thị Xuân, Võ Văn Dũng, Ngô Văn Sở, Ngô Thì Nhậm.

Điện thờ Tây Sơn Tam Kiệt (huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định) hiện nay, được xây dựng trên nền đình làng Kiên Mỹ xưa. Tương truyền ở đó là nền nhà cũ của ba thủ lĩnh Tây Sơn, đây cũng chính là nơi sinh ra ba anh em: Nguyễn Nhạc-Nguyễn Huệ-Nguyễn Lữ.

Theo những tài liệu lịch sử cổ đại, sau khi khởi nghĩa Tây Sơn bước đầu giành được những thắng lợi vẻ vang, đem lại những quyền lợi thiết thực cho nhân dân lao động.

Sau khi Nguyễn Nhạc lên ngôi Hoàng Đế đóng đô ở thành Đồ Bàn, nhân dân huyện Tuy Viễn đã góp công xây dựng ngôi nhà của ông bà Hồ Phi Phúc ngay trên nền nhà cũ để thờ ông bà và gọi đó là từ đường của ông bà Hồ Phi Phúc.
Dulichgo
Nhưng sau khi Nguyễn Ánh chiếm lại được Phú Xuân, đã tìm mọi thủ đoạn để trả thù phong trào nông dân Tây Sơn. Từ đường họ Hồ này cũng bị phá hủy, để tưởng niệm những vị anh hùng dân tộc, nhân dân địa phương lập nên ở đó một ngôi đình làng cao to bề thế gọi là đình làng Kiên Mỹ. Đình mượn cớ thờ thành Hoàng, nhưng những sắc phong thành Hoàng của các vua Nguyễn ban cho nhân dân lại đem ra thờ ở một ngôi miếu khác, còn tại đình kiên Mỹ nhân nhân bí mật ngụy trang để thờ ba anh em nhà Tây Sơn.

Hàng năm đến ngày 15/11 âm lịch dân làng cúng giỗ “Ba ngài Tây Sơn”. Thế nhưng đến năm 1946 đền bị thực dân Pháp đốt cháy; đến năm 1958 nhân dân huyện Bình Khê đóng góp công của xây dựng lại ngôi đình lấy tên Điện thờ “Tây Sơn Tam kiệt”, gắn liền với Điện thờ Tây Sơn là cây me cổ thụ và giếng nước được xây bằng đá ong với đường kính 0,5m. Năm 1979, Khu Điện thờ Tây Sơn Tam Kiệt, cây me, giếng nước được xếp hạng di tích Quốc gia.

Điều làm nên giá trị Điện thờ Tây Sơn không phải ở kiến trúc điện thờ mà ở giá trị lịch sử và nhân văn của nó. Mặc cho sự trả thù của nhà Nguyễn, nhân dân Tây Sơn vẫn tri ân, tưởng nhớ ba người anh hùng áo vải và xây dựng Đình trên chính nền nhà cũ của anh em Tây Sơn, bí mật thờ Tây Sơn Tam Kiệt bên cạnh Thành hoàng làng, Đình phá thì xây Miếu, Miếu đổ lại dựng Điện, Điện xuống cấp xây Đền.

Trong khu Đền thờ hiện còn hai di tích gốc: cây me cổ thụ và giếng nước. Cây me khoảng 300 năm tuổi, đường kính gốc 3,9m, chu vi tán 30m, được Hội Bảo vệ thiên nhiên và môi trường Việt Nam cấp bằng công nhận: Cây di sản năm 2011. Đây là cây cổ thụ đầu tiên và duy nhất ở Bình Định được công nhận cây di sản.
Dulichgo
Không gian của Khu di tích, ban đầu 7,4 ha; năm 2004 mở rộng thêm 2,1 ha về phía Nam; năm 2007 mở rộng khu di tích ra đến bờ Bắc sông Côn, bao cả Di tích Bến Trường Trầu - nơi Nguyễn Nhạc dựng ngôi nhà chứa trầu và làm quán trọ cho khách buôn trầu, trước khi khởi nghĩa; năm 2013, một dự án tiếp tục mở rộng không gian cảnh quan ra hướng Bắc hơn 2 ha, thiết kế nâng cấp Đền thờ và tôn tạo Bảo tàng Quang Trung được lập, với tổng kinh phí trên 200 tỉ đồng, dự án đang triển khai thực hiện.

Hiện nay, tổng diện tích Khu di tích Đền thờ Tây Sơn được quy hoạch gần 18 ha. Mỗi năm khu di tích đón từ 70.000-80.000 lượt du khách trong và ngoài nước đến thăm viếng. Khu di tích vinh dự được đón nhiều vị lãnh đạo cao cấp của Đảng, Nhà nước, Quốc hội cùng các bộ, ngành đến thăm viếng, trồng cây lưu niệm và ghi sổ vàng truyền thống của Bảo tàng Quang Trung.

Ngày 31/12/2014, Thủ tướng Chính phủ đã ký Quyết định số 240/QĐ-TTg xếp hạng di tích lịch sử Khu Đền thờ Tây Sơn Tam kiệt là Di tích cấp Quốc gia đặc biệt. Đây là di tích Quốc gia đặc biệt đầu tiên của tỉnh Bình Định (trong số 48 di tích Quốc gia đặc biệt cả nước tính đến ngày nay.

Theo Dulichvn.org.vn
Du lịch, GO!