Hiển thị các bài đăng có nhãn Du lịch trong ngày. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Du lịch trong ngày. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Bạch Long - một ngày đồng không muối

(TTO) - Cánh đồng muối Bạch Long (Giao Thủy, Nam Định) rất nổi tiếng với dân nhiếp ảnh. Nhưng với chúng tôi, một ngày không làm muối với những cư dân mộc mạc, thân thiện đã dệt nên sợi chỉ gắn kết vô hình.

< Trên triền đê Bạch Long, phía ngoài kia là biển.

Áp thấp nhiệt đới gây mưa trên diện rộng, mưa lớn ở các tỉnh miền núi và duyên hải Bắc bộ không tránh khỏi biển động, đất trời âm u. Bến thuyền đánh cá trong đêm Giao Hải vì thế sớm mai không có gì để họp, ngoài những con thuyền lặng lẽ neo mình gần bờ kè trong làn sóng biển đỏ ngầu phù sa. Nơi đây rất gần với cửa sông Ba Lạt, nơi con sông Hồng đổ ra Biển Đông.

< Triền hoa muống biển trên đê.

1. Chúng tôi cho xe chạy chầm chậm trên con đường đê bao ven biển, hít thở không gian mặn mòi và ngai ngái sóng gió. Biển không xanh biếc và nắng cũng không đổ vàng trên rặng phi lao như những vịnh biển du lịch nổi tiếng.
Dulichgo
Đã sắp sang trưa mà trời mới hưng hửng. Ngoài biển, những căn nhà chòi nuôi ngao nằm cô độc giữa mênh mang sóng cả, vắng vẻ đến lạ lùng, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào dưới chân đê, một triền hoa muống biển tím ngát và hiếm hoi lắm mới thấy một chiếc xe đi ngược chiều.

< Bến thuyền đánh cá trong đêm Giao Hải.

Đôi chỗ lại gặp dãy kè quai đê lấn biển, chắn sóng, ngăn dòng lũ cuốn mà hẳn bà con nơi đây đã phải đổ nhiều mồ hôi và công sức để chinh phục thiên nhiên, bảo vệ cánh đồng và mùa màng trong đê, tạo dựng nên những bãi nuôi trồng hải sản rộng khắp vùng. Xe dừng lại ở bến thuyền Giao Hải. Không một bóng người.

Anh Hậu, một người dân ở Giao Xuân, giải thích với tôi “vì đây là bến thuyền chỉ đi đánh cá vào ban đêm rồi trở về khi trời tờ mờ sáng” nên anh thường gọi Giao Hải bằng cái tên rất dài “Bến thuyền đánh cá trong đêm” khiến tôi thấy lạ lùng và bị ấn tượng.

< Ngày âm u nên diêm dân không làm muối.

Đáng tiếc vì mưa bão nên tôi chưa có cơ hội được tham dự phiên chợ hải sản mỗi sớm mai với những ngư dân ăn sóng nói gió và cần mẫn ra khơi ra lộng bằng những con thuyền nhỏ của gia đình. Đành tự nhủ lòng nhất định sẽ có lần sau.

Tiếp tục “chỉ mình ta với ta” trên đê biển Bạch Long, chúng tôi bảo nhau không biết bà con trong vùng hôm nay đi đâu, làm gì mà quê nhà trở nên vắng vẻ. Xóm Vó Bè im lìm đến mức ngỡ như nghe thấy cả tiếng cá mắc lưới đang quẫy nước.

< Làng Vó Bè ở Bạch Long.

Bên này bờ lạch, nơi có con đường đi vào thị trấn không một bóng xe, nhưng căn lều chắp vá đóng cửa im ỉm, vó bè cái chìm, cái nổi trải dài hút mắt về phía xa. Bên kia bờ có ai đó vừa kéo tấm rèm che ô cửa sổ vội vã, rồi lại mở ra lén nhìn chúng tôi một cách tò mò. Không thấy chủ nhà nên lại đành bỏ lỡ cơ hội làm nông dân dân đánh cá, bỏ lỡ cơ hội được cất vó bè trong bóng chiều hôm.
Dulichgo
2. Chúng tôi tìm về cánh đồng muối Bạch Long, đúng như dự đoán hôm nay không có nắng nên cả một vùng vắng tanh vắng ngắt, những chòi nông cụ, kho muối khóa cửa lặng thinh. Rời đê biển rẽ sâu vào làng để tìm đường xuống cánh đồng làm muối nhưng càng đi càng không hiểu bằng cách nào có thể vượt qua những đầm nuôi tôm và cả một khúc sông nhỏ để sang đồng.

< Một góc sân phơi của đồng muối Bạch Long.

Đứng trên đầu ngõ một căn nhà gọi ầm lên mới được chỉ dẫn quay ngược trở lại đê, nơi đầu gốc cây bàng, ở đó sẽ có đường đi vào đồng muối. Bạch Long là xã độc canh sản xuất muối lớn nhất huyện Giao Thủy với tổng sản lượng muối hằng năm ước đạt hàng chục ngàn tấn. Dân nhiếp ảnh thường tới đây vào buổi chiều để ghi lại hình ảnh diêm dân thu hoạch muối trong ánh hoàng hôn.

Quy trình làm muối của diêm dân diễn ra trong một ngày, một ngày nhất định phải có nắng bắt đầu từ 7-8g sáng, nước chạt đã được tinh lọc bởi cát và có độ mặn hơn nước biển sẽ được trải trên sân phơi được làm từ hỗn hợp vôi và gio bếp, bốc hơi nước kết tinh thành muối hột, đến chiều thu hoạch bán liền hoặc đem cất vào kho.

< Nhưng chòi nông cụ và kho muối im lìm.

3. Chúng tôi đỗ xe trên bờ đê và vào nhà hai ông bà cụ ngay đầu con đường dẫn ra cánh đồng muối để xin được... vào chơi. Ông bà đang ăn trưa và con chó xích đầu hồi thấy người lạ sủa to gầm gào. Vừa nghe chúng tôi nói là khách du lịch, cả hai đã đồng ý cho cả nhóm mang đồ vô nhà để ăn trưa.

Trong nhiều chuyến đi các bạn tôi vẫn luôn giữ thói quen xin vào nhà dân và được cùng ăn uống, giao lưu với bà con bản địa. Và kết quả, chúng tôi luôn được cùng nhau chia sẻ những trải nghiệm thú vị tuyệt vời.

< Những khoảnh khắc ấm áp của đồng quê.

Do đã chuẩn bị một số đồ picnic để nấu bữa trưa nhanh gọn, chúng tôi lập tức dọn bếp và đồ ăn ra giữa sân nhà và hào hứng nấu nấu, nướng nướng.
Dulichgo
Thấy chúng tôi mang đi cả bếp, nồi, thìa đĩa bát đũa hai bác phì cười bảo lần sau tới đây vào luôn nhà bác, không cần chuẩn bị gì, muốn ăn hải sản thì dặn bác đi chợ sớm mua hộ, vừa tươi vừa rẻ, muốn ăn gà thì bác thịt. Nói rồi bác chỉ ra khoảng đất đầu hồi ven sông nuôi dễ tới 40 con gà đang cục ta cục tác gáy ò ó o ầm ĩ.

< Những "đầu bếp" chuẩn bị bữa trưa tại nhà dân.

4. Ăn trưa và hỏi chuyện hai bác xong, tôi rủ mấy đứa nhỏ ra đồng muối. Trời mát nên cũng dễ lang thang, chứ nếu nắng chang chang chắc không dám lê la ngang dọc. Ấn tượng của đồng muối là những căn nhà chòi hình tam giác lợp mái rơm chi chít đồng, tò mò nhìn qua lỗ khóa thì ra là kho để diêm dân trữ nông cụ hoặc trữ muối.

Bác Phương cũng đội nón ra đồng để chỉ cả nhóm biết quy trình làm muối, từ việc dẫn nước biển vào lạch, tưới nước lên sân cát, phơi cát, gom cát đưa vào bể lọc làm ra nước chạt, rồi từ nước chạt làm ra hạt muối. Vất vả, nhọc nhằn và trông chờ vào mặt trời. Mưa như ngày hôm nay là cả làng nghỉ, trong khi giá thu mua muối cũng không bõ bèn gì.

< Du khách muốn được cùng nông dân làm việc trên đồng.

Một kênh nước khá lớn nằm song song với đê biển hấp dẫn đám trẻ và đứa nào cũng muốn xuống lội bùn.
Dulichgo
Giữa dòng có một gia đình bốn người, hai vợ chồng và hai con nhỏ đang chăm chỉ vớt rong biển và phơi trên đồng. Đây chính là nguyên liệu để làm ra thạch rau câu. Tôi tìm cách bắt chuyện với hai đứa nhỏ, trêu chọc cậu bé 7 tuổi sún răng vừa cùng chị kéo cả một thuyền xốp đầy rong biển về phía bãi phơi.

< Hai chị em giúp mẹ phơi rong biển trên đồng muối.

Con trai tôi nói muốn giúp hai bác nông dân vớt rêu và phơi rêu, điều mà nhiều khách du lịch đến với miền quê biển Nam Định phải mua tour để được thực hành. Bọn trẻ làm quen với nhau rất nhanh và vừa làm, vừa nghịch trong khi chúng tôi trò chuyện với bác Phương, người hướng dân viên tận tình bất ngờ của đồng quê Bạch Long. Chiều xuống, lất phất mưa bay. Cánh đồng muối bên kia sông lặng lẽ, gia đình thạch rau câu đã đi về tự khi nào.

Tôi ngồi đong đưa cánh võng trong sân nhà người nông dân miền biển, thầm nghĩ giữa những tin tức rối ren của phồn hoa phố thị, một tấm chân tình Bạch Long nhận được lúc này thật đáng quý biết bao!

Theo Giang Nguyễn (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Dinh Thống Nhất, kiến trúc độc đáo của người Việt

Được sáng tạo bởi bàn tay và ý tưởng của người Việt, Dinh Thống Nhất đã trở thành một trong những biểu tượng của TP HCM và là điểm đến yêu thích của nhiều du khách mỗi khi đặt chân đến thành phố này.

< Tổng thể công trình Dinh Thống Nhất.

Dinh Thống Nhất hay Dinh Độc Lập là một trong những công trình kiến trúc nổi tiếng ở Sài Gòn. Năm 2009, Dinh Thống Nhất được định xếp hạng là một trong 10 di tích quốc gia đặc biệt đầu tiên của cả nước. Đây là một trong những địa chỉ tham quan thú vị của TP HCM, hàng ngày đón tiếp hàng ngàn lượt khách tham quan. Ngoài ra, dinh còn là nơi đón tiếp các vị khách cấp quốc gia.

< Thảm cỏ và đài nước ở trước Dinh.

Công trình dinh được thiết kế bởi Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ - người Việt Nam đầu tiên và duy nhất đạt giải thưởng Khôi Nguyên La Mã về thể loại kiến trúc. Ông đã kết hợp hài hòa giữa nghệ thuật kiến trúc hiện đại và kiến trúc truyền thống phương Đông vào công trình.

< Bên trái là hai bức phù điêu và bên phải là những bức rèm hoa đá tăng thêm vẻ đẹp cho Dinh.
Dulichgo
Khởi công ngày 1/7/1962, khánh thành ngày 31/10/1966, Dinh Thống nhất được xây trên nền của Dinh Toàn quyền Đông Dương (còn gọi là Dinh Norodom do người Pháp thiết kế vào năm 1868). Công trình được xây dựng trong khuôn viên rộng 12 ha, diện tích sử dụng là 20.000 m2, gồm 3 tầng chính, hai gác lửng, một sân thượng và tầng hầm. Dinh có khoảng 100 phòng được trang trí theo phong cách khác nhau tùy vào công năng sử dụng.

< Phòng Đại yến, nơi tổ chức các cuộc chiêu đãi của tổng thống chính quyền trước năm 1975.

Phía trước Dinh là những thảm cỏ xanh non hình oval, chính giữa là đài phun nước, tạo nên vẻ đẹp thơ mộng cho khối công trình và màu xanh của cỏ tạo ra một cảm giác sảng khoái êm dịu cho du khách ngay khi bước vào cổng chính.
Điểm nhấn độc đáo này luôn được du khách làm vài tấm ảnh lưu niệm để lấy toàn bộ khối dinh đằng sau. Bước qua thảm cỏ là hồ nước hình bán nguyệt chạy dài theo mặt trước của đại sảnh. Trong hồ được trồng hoa súng, hoa sen gợi nên hình ảnh yên ả, tĩnh lặng như ở các ngôi đình, ngôi chùa cổ kính của Việt Nam.

< Phòng khách của tổng thống.
Dulichgo
Khi thiết kế, kiến trúc sư muốn tìm một ý nghĩa văn hóa cho công trình, nên mọi sự trang trí, xếp đặt về mặt tổng thể từ nội thất cho đến tiền diện bên ngoài đều tượng trưng cho triết lý cổ truyền, văn hóa phương Đông và cá tính của dân tộc Việt. Vẻ đẹp kiến trúc của Dinh còn được tô điểm thêm bởi những bức phù điêu và bức rèm hoa đá mang hình dáng những đốt trúc thanh tao bao trọn mặt tiền lầu hai.

< Phòng khách của Phó tổng thống.

Mỗi bức phù điêu là một tác phẩm nghệ thuật độc đáo, vừa có tác dụng trang trí vừa để nối liền các cửa sổ phía trên và phía dưới tạo thành một khối làm tăng vẻ đẹp bên ngoài. Các bức rèm hoa đá được biến cách từ bức cửa bàn khoa của các cung điện Cố đô Huế, không chỉ làm vật trang trí để tăng vẻ đẹp, những bức hoa đá còn có chức năng đón nhận và che khuất ánh sáng cùng với gió trời tự nhiên một cách hợp lý hài hòa.

< Phòng Trình Quốc thư.

Bước vào bên trong Dinh ta sẽ thấy tất cả các đường nét kiến trúc đều được phân phối một cách hợp lý, hài hòa. Trong mỗi phòng đều trưng bày các bức tranh về non sông, đất nước, con người Việt Nam hay các sự kiện lịch sử nổi tiếng của cha ông như bức “Việt Nam Quốc tổ", “Cẩm tú sơn hà”, “Vua Trần Nhân Tông dạo chơi” hay bức sơn mài “Bình Ngô Đại Cáo”. Mỗi bức tranh, mỗi vật dụng trang trí đều có ý nghĩa nhất định và làm tăng thêm vẻ đẹp thanh tao, trang nhã cho toàn bộ khối công trình.

< Cặp ngà voi được xem là lớn nhất ở Việt Nam ở phòng khách của tổng thống.
Dulichgo
Ngoài những giá trị mang tính lịch sử, Dinh Thống Nhất luôn là điểm tham quan thú vị của nhiều du khách trong và ngoài nước, đến đây du khách sẽ được dạo chơi trong một khuôn viên đầy ắp những mảng xanh mát lành, chiêm ngưỡng kiến trúc độc đáo và tìm hiểu thêm những giá trị lịch sử của dinh trong thời kỳ trước và sau 1975.

Ngoài ra du khách còn có thể mua thêm những món quà xinh xắn được khắc họa thông qua kiểu dáng, kiến trúc của dinh.

< Cầu thang được thiết kế độc đáo trong công trình dinh.


Thông tin thêm:

- Địa chỉ: 135 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1, TP Hồ Chí Minh.
- Vé vào cửa: Người lớn là 30.000 đồng, sinh viên là 15.000 đồng và học sinh là 3.000 đồng.
- Thời gian mở cửa sáng từ 7h30 – 11h00, chiều từ 13h00 – 16h00.
- Nếu đi theo đoàn du khách nên thuê hướng dẫn viên với giá 150.000 đồng/ đoàn để được hướng dẫn tham quan và diễn giải tận tình.

Theo Văn Trãi (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

Lên rừng ăn "tiệc" nướng

(TTO) - Thời gian gần đây nhiều nhóm, gia đình tuần nào cũng rủ nhau đi Tam Đảo... tập thể dục. Lên rừng đi trekking, hít thở không khí trong lành và thưởng thức những món nướng trứ danh đặc sản của rừng.

Chuyến đi có phần không như ý. Chúng tôi định cho trẻ con làm một chuyến trekking ngắn trong rừng Tam Đảo (Vĩnh Phúc) để có một chút khám phá và trải nghiệm. Tuy vậy sáng thứ bảy, ngay trước khi xuất phát, trời bắt đầu mưa.

Không ai trong các bố mẹ có ý định từ bỏ lịch trình đã sắp xếp, vì thế lều trại vẫn cho vào thùng và lên đường. Lên đến cửa rừng trời vẫn sùm sụp, những đám mây nặng trĩu như ụp vào mặt.

< Dãy Tam Đảo với ba đỉnh Rùng Rình, Thiên Thị và Thạch Bàn.

1. Đường lên Tam Đảo khá quanh co, lòng đường hẹp và mật độ giao thông không hề vắng. Xe máy, ôtô nối đuôi nhau. Nhưng phần lớn khách du lịch dừng chân ở thị trấn.

Đã được tư vấn, cả nhóm chạy xe thẳng đến cửa vườn quốc gia. Từ đây ôtô và xe máy có thể đi thêm chừng 2km đường rừng nữa để tới “trạm căn cứ” của ba đỉnh Tam Đảo có tên Rùng Rình (Phù Nghĩa), Thiên Thị và Thạch Bàn.

< Đường mòn vào rừng quốc gia Tam Đảo.

Giữa rừng có một ngôi nhà sàn xinh xắn, trước mặt là khoảng sân rộng cho khách đậu xe, sau lưng là đồi Gió. Có ba tuyến tham quan, khám phá chính ở khu vực Vườn quốc gia Tam Đảo xuất phát từ “trạm căn cứ” gồm tuyến “Đát Phong Lan”, tuyến “Chùa Địa Ngục” và tuyến “Leo 3 đỉnh Tam Đảo”.
Dulichgo
Đát Phong Lan là tuyến dễ đi nhất với độ dài khoảng 1,5km ở độ cao chừng 1.000m so với mặt nước biển. Tuyến Chùa Địa Ngục đi trên sườn dãy Tam Đảo cũng khá bằng phẳng dài chừng 8,5km.

Chinh phục ba đỉnh Tam Đảo trên cao độ 1.000-1.388m với độ dài tuyến 6km là hành trình hấp dẫn các bạn trẻ nhất với vẻ đẹp của rừng lùn trên đỉnh núi, những đám mây bồng bềnh và thảm thực vật phong phú. Gió khá lạnh và có mưa nhỏ. Đó là lý do kiểm lâm hạn chế du khách vào rừng để đảm bảo an toàn.

< Từ đây có thể nhìn thấy hồ Núi Cốc phía xa xa.

2. Chúng tôi cho trẻ con dựng lều trong nhà sàn và đi đặt đồ ăn trưa ngay nhà sàn. Nghe nói trên này các món nướng vốn là đặc sản, bởi lẽ người địa phương thường dùng các loại lá hái được trong rừng để làm gia vị tẩm ướp, mang lại hương thơm độc đáo và khác biệt cho món ăn.

Chủ nhà sàn cho biết hôm nay mưa nên nhà sàn vắng khách, chứ thường vào cuối tuần có rất nhiều người đến đây để “hít thở khí rừng” hay đi trekking khám phá các tuyến đường của rừng quốc gia, một số nhóm còn tổ chức cắm trại trên núi. Chúng tôi thấy may mắn vì được ở giữa bốn bề bát ngát mà không phải chia sẻ không gian trong trẻo, khoáng đạt với nhiều người. Nghe có vẻ ích kỷ nhưng thật thích cái cảm giác tự do tự tại và tách biệt trần đời này biết bao.

< Nhà sàn - “trạm căn cứ” của ba đỉnh Tam Đảo.

Mấy con chó đang nằm lười biếng trên sân nhà được ông chủ xua đi bắt gà. Rất nhanh nhẹn và chính xác, chú chó đen lao phốc lên rừng và bắt về chú gà vừa được điểm chỉ. Đám trẻ sung sướng chứng kiến cảnh chó bắt gà trong khi người lớn cũng mắt tròn mắt dẹt khen gia chủ khéo huấn luyện chó.
Dulichgo
Bữa trưa được đặt với món gà nướng than củi và cá nướng riềng mẻ, đầu đuôi nấu chua, ăn kèm ngọn su su xào và quả su su luộc, vốn cũng là một đặc sản nổi tiếng của địa phương.

< Bắt đầu trekking tuyến “Đất phong lan”.

3. May mắn lúc chủ nhà đang chuẩn bị gia vị gồm gừng, tỏi, sả, lá chanh, các loại lá “không tên” khác để tẩm ướp gà, giã giềng mẻ để nướng cá thì trời quang mây và hửng nắng. Chúng tôi quyết định dắt đám trẻ đi một vòng tuyến “Đát phong lan”, dự kiến mất từ 40 phút đến khoảng 1 giờ, về sẽ vừa kịp giờ ăn trưa.

Mấy đứa nhỏ 4-5 tuổi được mặc áo dài tay, quần dài, mũ đội đầu, xịt thuốc chống côn trùng, đi giày mềm và khuyến khích tự di chuyển với sự trông chừng của người lớn. Các nhóc bé hơn thì được bố mẹ địu trên vai.

< Một tuyến trekking khá phù hợp cho các em nhỏ trải nghiệm.

Đường vào rừng có những bậc đá tự nhiên thoai thoải, men dọc triền núi, xuyên giữa rừng hỗn giao với nhiều loại cây như tre nứa, rừng sặt, cây gỗ lớn với đám dây leo chằng chịt và đám phong lan rừng trên vách đá.

Cả tuyến có hai lán nghỉ chân nghe suối reo róc rách, lá cây rừng xì xào, những quãng rừng yên tĩnh nghe rõ cả tiếng chim chuyền cành lích rích. Mấy đứa trẻ hú vang để gọi đám khỉ đến chơi với mình với tinh thần phấn khích. Chặng đường vì thế trở nên đơn giản và đầy tận hưởng. Thoáng chốc đã nghe tiếng máy nổ ầm ì vọng lại, ngay phía trên đầu con dốc kia thôi đã là nhà sàn rồi.

< Đám trẻ phấn khích trên đường ngao du trong rừng.

Ra khỏi rừng mà vẫn ngỡ ngàng như không dám tin, một chuyến trekking ngắn quá thú vị và nhiều trải nghiệm, nhất là với bọn trẻ con còn đang non nớt và luôn tò mò ngắm nhìn thế giới qua một lăng kính đầy ắp đam mê.
Dulichgo
4. Bữa ăn được dọn lên mâm dưới gầm nhà sàn, thơm phức, nóng hổi. Tiết trời hiu hiu mang đến một không gian se lạnh và sảng khoái. Quả đúng như lời đồn, những món nướng ở rừng có sự hấp dẫn đến... rớt nước miếng.

Cá nướng riềng mẻ khô ráo, thịt mềm, ngọt, đậm đà. Gà nướng thơm phức gia vị, dường như có tỏi, sả, lá chanh, lại có thêm chút cay, chút ngọt, thịt gà giòn, đậm, săn chắc nhưng không dai. Ngon su su xanh mướt, nõn nà, xào với tỏi phi thơm lừng. Củ luộc ăn vào thấy mát mẻ tận ruột. Ngon quá nên cả nhóm quyết định gọi thêm một con gà nướng. Chủ nhà lại tất bật lên đồi đi lùa gà. Mấy chục con gà nuôi thả, tối mới về chuồng, ăn đá, ăn sỏi lại ngao du Tam Đảo cả ngày, thảo nào mà thịt thơm ngon, giòn ngọt thế.

< Món gà nướng giữa rừng Tam Đảo được tẩm ướp gia vị bằng nhiều loại lá “không tên”.

Lại xua mấy chú chó đi bắt gà, chỉ con nào bắt trúng con đó, không bao giờ cắn bắt lung tung, chỉ thực hiện khi có lệnh, thế mới tài. Chúng tôi ăn nhẩn nha đợi con gà đang được làm thịt và tẩm ướp gia vị trước khi đem nướng trên than củi. Nhà hàng cứ cười tủm tỉm khi tôi truy hỏi “dùng lá gì trong rừng để ướp cá, ướp gà”.

Anh chàng đầu bếp còn khá trẻ ngẫm nghĩ mãi rồi kết luận nói chung là “lá rừng”, chả biết gọi tên là gì, lá này hợp với gà, lá kia hợp với lợn, cứ vào rừng hái về dùng thành quen thôi. Rồi anh bảo lần sau anh chị lên ăn lợn, ở đây bọn em có nuôi cả nhím, nếu đi đoàn đông sẽ làm được nhiều món ăn ngon hơn để thưởng thức. Đặc biệt là các món nướng, đảm bảo luôn mang lại sự hài lòng.

Ra thế, giờ tôi mới hiểu vì sao có những nhóm, đoàn tuần nào cũng rủ nhau đi Tam Đảo... tập thể dục. Vào đến rừng hít thở không khí trong lành, vận động bằng cách đi trekking một vòng, rồi về thưởng thức mấy món nướng trứ danh đặc sản của rừng. Cớ gì mà không đi?

Theo Băng Giang (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

Tham quan trại nuôi cá sấu lớn nhất Sài Gòn

Từ Trung tâm TP.HCM, sau hơn 30 phút đi xe ô tô, là đến  Làng Cá sấu Sài Gòn, Tổ 6, Khu phố 1, Phường Thạnh Lộc, quận 12, TP.HCM.

< Khu nuôi cá sấu có diện tích hơn 1.000 m² được thiết kế như một đầm lầy thu nhỏ gần giống với môi trường tự nhiên để cá sấu có thể sinh trưởng tốt.

Tiền thân của Làng Cá Sấu này là Nhà hàng Cá sấu Hoa Cà, thuộc Công ty TNHH Cá sấu Hoa Cà, đã chuyển từ Bình Triệu về đây. Trên khuôn viên có diện tích 8.000m2 với một hồ nước thiên nhiên, Công ty TNHH Cá sấu Hoa Cà đã liên kết cùng Hợp tác xã Xuân Lộc xây dựng một quần thể liên hoàn gồm: nhà hàng, cửa hàng da, phòng mổ thịt sấu, nhà triển lãm, công viên mini…

< Nhân viên của trại nuôi này luôn phải theo dõi chặt chẽ quá trình sinh sản của từng con cá sấu, để kịp thời thu hoạch trứng mang về lồng ấp, nhằm đạt tỷ lệ nở cao.Theo nhân viên có kinh nghiệm ở đây, thường tỷ lệ nở thành công khi ấp trứng cá sấu trong lồng là 60-70%.
Dulichgo
Khuôn viên lớn có hồ câu cá Sấu và nhà hàng chế biến rất nhiều món từ cá Sấu và bán những sản phẩm từ da cá Sấu.

< Trứng được soi để kiểm tra phôi trước khi cho vào lồng ấp.

Khuôn viên làng cá sấu được thiết kế khá thoáng, đẹp, phong cách chủ đạo là miền Tây sông nước ao hồ. Một dãy nhà mái lá, một chòi lớn làm phòng hội nghị, một chòi làm khu bán hàng lưu niệm và các sản phẩm từ da cá sấu.

< Ông Huỳnh Châu Tiến, Trưởng bộ phận chăn nuôi ở trang trại này cho biết, mùa đẻ trứng của cá sấu vào tháng 2 đến tháng 6 hàng năm, nhưng năm nay thời tiết thất thường, nhiệt độ tăng cao nên tỷ lệ nở dưới 50%. Đây là một trong những lý do khiến giá cá sấu giống tăng cao. Hiện cá sấu giống (dài 20-30 cm) đến 700.000 đồng một con.

< Cá sấu thương phẩm được nuôi riêng trong những chiếc chuồng lưới sắt rộng, có cả sân phơi nắng. Khi đạt cân nặng 20-30 kg, cá sấu thịt sẽ được xuất bán, với mức giá hiện tại 160.000-170.000 đồng/kg. Mỗi năm trang trại này xuất hơn 1.600 con cá sấu thương phẩm, lấy da để phục vụ riêng cho xưởng sản xuất. Ngoài ra còn cung ứng hơn 3.000 cá sấu giống cho thị trường.

< Cách trại nuôi không xa là xưởng sản xuất đồ da cá sấu. Ở đây, công nhân thực hiện thủ công tất cả các công đoạn, từ thuộc da, thiết kế, may khâu...  
Hiện xưởng có khoảng 50 công nhân với thâm niên 5-10 năm làm mặt hàng này.
Dulichgo
< Trải qua nhiều công đoạn mới có được những tấm da đủ màu sắc.

Đi sâu vào trong chút xíu bạn sẽ bắt gặp chuồng nuôi cá sấu khá lớn với cả trăm con to béo mập mạp đang nằm há mốm quàng quạc. bên cạnh chuồng nuôi là nhà hàng phục vụ thức ăn làm từ thịt cá sấu. Nhà hàng được thiết kế theo dạng nhiều chòi canh nằm chồm ra một cái hồ trồng đầy sen. thực đơn cũng rất phong phú với nhiều món từ thịt cá sấu.

< Sau đó công nhân bắt đầu thiết kế các sản phẩm như túi xách, ví, giày dép...

< Chị Nguyễn Xuân Hiền, Quản đốc khu xưởng cho biết, mỗi tháng xưởng xuất hơn 2.500 sản phẩm, chủ yếu là ví, thắt lưng, dây đồng hồ và túi xách. Tất cả sản phẩm đều được làm thủ công.

< Mỗi chiếc ví da cá sấu nam này có giá 2-4 triệu đồng được bán ngay tại quầy trưng bày sản phẩm của xưởng.
Dulichgo
Sau đó, có thể đi tham quan trang trại nuôi cá sấu theo những con đường được rào chắn cẩn thận, an toàn bằng lưới thép B40. Cuối cùng, bạn có thể tham quan phòng mổ thịt cá sấu và chọn mua những mặt hàng lưu niệm làm từ da cá sấu.

< Những phần thừa sau khi làm các sản phẩm thời trang sẽ được tận dụng để tạo ra móc khóa, ví đựng name card, dây đồng hồ... có giá bán từ 100.000-400.000 đồng mỗi sản phẩm.

< Những chiếc túi may tay bằng da cá sấu 100% này có giá lên đến 20 triệu đồng. Chủ xưởng cho biết, dòng hàng này chủ yếu xuất sang một số nước châu Âu.

< Ẩm thực với nguyên liệu chủ yếu từ thịt cá sấu tạo thành nhiều món ngon trong nhà hàng Hoa Cà.

Đây cũng là nơi hướng dẫn chuyển giao kỹ thuật, công nghệ làm hàng da cá sấu vào các hộ dân trong vùng: đào tạo thêm tay nghề và đưa máy móc làm hàng da vào sản xuất ngay tại các hộ gia đình, công ty quản lý về chất lượng sản phẩm. Làng Cá Sấu Sài Gòn cũng đã đầu tư xây dựng mô hình hộ dân nuôi cá sấu hai bên đường dẫn vào làng cá sấu làm nơi cho khách du lịch tham quan.

Theo Casauhoaca.com, Zing...
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

Kỳ thú Trị An

(PNO) - Chỉ mất khoảng hơn một giờ đồng hồ, vượt 70km, đi từ TP.HCM đến Trị An, bạn đã có thể được sống trọn cảm giác lên rừng xuống biển, rũ bỏ mọi lo toan, bụi đường nơi phố thị, tìm đến chốn thiên nhiên trong lành và thuần khiết.

Hương vị của rừng

Khởi hành từ 9 giờ sáng, vừa đi vừa nhẩn nha ghé một vài nơi, chúng tôi đến văn phòng Khu bảo tồn thiên nhiên - văn hóa Đồng Nai (KBT - thuộc ấp 1, xã Mã Đà, huyện Vĩnh Cửu, Đồng Nai) vào giữa trưa. Cơn đói cồn cào được giải quyết nhanh chóng bằng bữa cơm trưa tại nhà hàng của KBT.

< Cả đoàn hăm hở hái rau rừng.

Để tìm và nhận biết hơn 40 loại lá cây rừng có thể ăn được, các nhân viên của KBT đưa đoàn chúng tôi tiến thêm khoảng 10km nữa vào sâu trong rừng. KBT này có gần 65 ngàn ha rừng và trên 32 ngàn ha mặt nước hồ Trị An. Vậy nên, cái nắng chói chang mùa hè nhanh chóng biến mất giữa mênh mông rừng cây.
Dulichgo
Rau quả rừng mọc dọc theo lối đi, lẫn vào những cây đại thụ. Quen thuộc nhất là loại lá giang, có vị chua thanh thường dùng để nấu canh chua. Đa phần các loại khác đều rất lạ với mọi người, mỗi loại một hương vị đặc trưng. Ngoài dùng để làm rau ăn sống, nấu canh, nhiều loại lá còn có thêm tác dụng làm thuốc: lá tam lang trị đau bụng tiêu chảy; lá trung quân trị nhức mỏi, đau lưng; lá cát lồi trị đau lưng, đái buốt; lá lành ngạnh giúp giải cảm, thanh nhiệt…

< Lá tam lang (ăn sống, giúp trị đau bụng, tiêu chảy).

Còn hàng loạt những lá khác nữa mà chúng tôi không thể nhớ hết được công dụng: tàu bay, lộc vừng, sung, điều, xoài, đinh lăng, đọt mây, chân voi, bằng lăng, nhíp, lý, bướm, bìm bìm…

Không chỉ vậy, nhiều loại quả rừng có vị chua ngọt, thanh mát như xoài, dâu, vải… còn giúp chúng tôi giải nhanh cơn khát.

Chiều hôm ấy, cả đoàn được thưởng thức những món ăn đặc sản kết hợp giữa rau rừng với các loại hải sản đánh bắt từ lòng hồ Trị An: gỏi xoài xanh với khô cá kìm; cá tẩm bột chiên, tép rang ăn với rau rừng; lẩu cá lăng.
Dulichgo
Cá và tép mang vị béo, ngọt và thơm rất khó tả quyện với vị nồng, chua chua, chát chát của rau rừng tạo nên sức quyến rũ vị giác một cách lạ kỳ. Bụng ai cũng no căng nhưng vẫn còn cảm thấy thèm được ăn thêm. Kể cả các loại nước chấm ở đây được chế biến cũng đậm đà và ngon lạ, chỉ trộn nước chấm với bún cũng đã đủ hấp dẫn. Một anh bạn trong đoàn cảm thán “có lẽ mầm đá cũng chỉ ngon đến thế”.

< Gỏi xoài khô cá kìm.

Theo đầu bếp, cá cơm ở đây còn chế biến được nhiều món khác nhau: chiên giòn, chiên tỏi ớt, rang chua ngọt, gỏi tươi, gỏi khô, canh chua, kho tiêu, kho nghệ, kho điều, kho khế, kho sả ớt, mắm, nước mắm…

Thử làm ngư dân trên “biển” hồ Trị An

Là một phần của KBT, với 32.300 ha, hồ Trị An đã trở thành hồ nhân tạo có diện tích lớn nhất ở Việt Nam, gấp hơn 11 lần hồ T’Nưng (Biển Hồ). Theo ông Nguyễn Văn Mỹ, chủ tịch hội đồng quản trị Lửa Việt Tour, “phải gọi hồ Trị An là đại Biển Hồ mới xứng tầm của nó cả về độ rộng lớn, về sự đa dạng sinh thái và bởi đây còn là túi cá nước ngọt tự nhiên khổng lồ của cả vùng Đông Nam bộ”.

< Đánh bắt cá trên hồ Trị An.

Hai giờ sáng, du khách xuống thuyền bắt đầu cuộc hành trình khám phá những kỳ thú trên hồ Trị An. Giữa mênh mông, thăm thẳm của nước cùng với những cơn gió nhẹ mơn man, cái nóng bức của mùa hè Nam bộ hoàn toàn tan biến. Lòng người cũng như trút bỏ mọi lo toan, muộn phiền chỉ để lắng nghe nghe sóng vỗ ì oạp vào mạn thuyền và ngất ngây với ánh trăng bàng bạc quét trên mặt nước huyền ảo.
Dulichgo
Sau 20 khoảng phút, khi trước mắt hiện ra hàng trăm bóng đèn lung linh, nhấp nháy như một lễ hội hoa đăng trên mặt nước nghĩa là du khách đã đến được khu vực ngư dân đánh bắt cá. Làn sóng nhấp nhô đưa tạo cảm giác như những ngọn đèn đang thả mình theo giai điệu rum ba lãng mạn. Ẩn sau đó, hàng trăm ngư dân đang lặng lẽ làm việc với hy vọng “lưới nặng cá đầy”.

< Thưởng thức cháo cá ngay trên thuyền.

Hồ này nổi tiếng với loài cá cơm nước ngọt mà muốn thu hút chúng ngư dân phải chong đèn. Trước đây họ dùng đèn măng sông, về sau thì chuyển sang loại bóng đèn led dùng bình ắc quy. Cuộc mưu sinh của ngư dân được bắt đầu từ khoảng 7-8 giờ tối mỗi ngày cho đến tầm 6-7 giờ sáng ngày hôm sau. Theo anh Nguyễn Hữu Phước, Phó chi cục kiểm lâm, Khu bảo tồn thiên nhiên - văn hóa Đồng Nai, hiện có hơn 700 ghe đang khai thác trên lòng hồ Trị An. Đa phần là Việt kiều Campuchia.

Để te (ủi) cá, ngư dân đã tự chế ra một ngư cụ gắn trước mũi ghe. Họ chọn hai cây tre thật dài (trên 9m/cây), uốn cong như sừng trâu rồi kết nối vào một thân gỗ, sau đó móc lưới (loại có mắt nhỏ) vào, phần cuối của lưới tóp lại để giữ cá. Ngư cụ này như miệng một con cá khổng lồ luôn há để đớp mọi con mồi, đã vào là không thể thoát ra.

Anh Ngô Văn Hưởng, một ngư dân chuyên te cá cơm cho biết: Cá cơm sống cách mặt nước khoảng 3-4m nên đây là cách đánh bắt cá cơm đem lại sản lượng cao nhất. Mỗi đêm một ghe có thể te được khoảng vài chục kí lô, được mùa thì có thể đạt 1-2 tạ cá.

< Thưởng thức sầu riêng đảo Đồng Trường.

Không chỉ te cá, khách du lịch còn được trải nghiệm thêm nhiều hình thức đánh bắt khác như giăng lưới, câu… để bắt những loài cá lớn hơn như cá lăng, mè dinh… Trên vùng hồ này có đến gần 100 loài cá khác nhau.
Dulichgo
Trời hừng sáng, bát cháo nóng hổi, ngọt lừ được nấu từ chính loại cá lóc vừa đánh bắt từ hồ ăn kèm với cá cơm chiên tươi giòn, ngọt, thơm giúp du khách nhanh chóng lấy lại năng lượng sau một đêm thức trắng.

Ngoài hải sản, hồ Trị An còn có gần 100 đảo lớn nhỏ khác nhau. Mỗi đảo trồng những loại cây đặc trưng riêng: mít, điều, xoài, sầu riêng…

< Đi dạo trên đảo Chim Ó.

Trong đó, hai đảo gần nhau là Chim Ó và Đồng Trường đã được đưa vào khai thác du lịch. Đất trên hai đảo đều là loại đất đỏ bazan giống như vùng Long Khánh. Từ xa đã có thể nhìn trọn vẹn toàn đảo Chim Ó, trông như một đĩa bay màu xanh. Phủ xanh đảo là những hàng cây bạch đàn đang mùa thay vỏ, để lộ ra lớp da nhẵn thín, mịn màng. Giữa những gốc cây đã có sẵn nhiều chiếc xích đu để du khách đu đưa theo gió, nhắm mắt lại cảm nhận nhận hương bạch đàn nồng nàn.

Một mặt của đảo là bãi bồi phù sa, mặt còn lại là vách đá dựng đứng lởm chởm, sát mặt nước. Du khách có thể nhặt vài viên sỏi nằm sát mặt nước, được sóng đánh nhẵn thín, đem về làm kỷ niệm. Ghé đảo Đồng Trường du khách có thể thưởng thức nhiều loại trái cây mùa nào thức ấy: bơ, sầu riêng, xoài…

Là người đi và biết khá nhiều chuyện, nhiều món ngon vậy mà ông Nguyễn Văn Mỹ “vẫn há hốc mồm, ngạc nhiên vì quá nhiều điều mới lạ ở Trị An”. Tạm biệt Trị An, mỗi người chúng tôi không khỏi vấn vương và hẹn một ngày trở lại để khám phá thêm những điều thú vị ở nơi đây.

Theo An Hà (Phụ Nữ online)
Du lịch, GO!